Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
THỬ NGHIỆM NHỊP LẦN 2 — “SỰ KIỆN TỰ MỞ”
(Tầng 7 nổ tung – mảnh Lõi đánh thức đáy Trái Đất – và 108 buộc phải trả giá để tiếp tục dự án)
Sau vụ Đảo Pha 0.2 – 108 không được phép nghỉ
Vừa hết giai đoạn khử khói, 35 đã cắm lại sensor, 39 buộc cố định vai gãy rồi quay lại vị trí chỉ huy, 31 và 26 vẫn choáng nhưng tiếp tục rà tần.
Trường đứng giữa hành lang thép, ánh đèn xanh phản chiếu lên gương mặt tĩnh đến bất an.
“Các Lõi đã biết chúng ta khởi động.
Nghỉ tức là thua.”
Không ai phản đối.
Cả đội hiểu: Lõi số 1, số 3 — thậm chí Lõi Mẹ đang đến gần — đều có một ưu thế tuyệt đối:
chúng không cần thời gian để hồi phục.
Con người thì có.
Nhưng 108 không được phép.
Tầng 7 – Lần đầu mở lại sớm hơn tiêu chuẩn an toàn
Theo đúng quy trình quốc tế, tầng 7 cần 48 giờ để giảm áp nhịp.
Trường cho 4 giờ.
Khi cửa nặng hàng tấn hé mở, 29 phải đưa tay che mắt. Ánh sáng nhợt lạnh tỏa ra như sương phát sáng.
Buồng nhịp đứng im — nhưng im theo kiểu của một sinh vật đang nín hơi.
22 chạm nhẹ vào bề mặt thép cong:
“Nó… đang chờ.”
“Không phải chờ ta.
Mà chờ ai đó đánh thức.”
35 nuốt khan, giọng hạ xuống:
“Ý cậu là… nó đang nghe Lõi số 1?”
22 không trả lời.
Vì câu trả lời đủ làm nứt cả ý chí của đội.
Mảnh Lõi số 4 – vật liệu không thuộc vật lý con người
M40 đã hồi tỉnh.
Cô bước vào tầng 7 với băng quấn khắp cánh tay nhưng mắt vẫn sáng dữ dội.
Trong tay cô là hộp chứa “Mảnh Lõi số 4” — phần nhỏ do 22 phá vỡ trong Mê Cung.
Đó là một khối lấp lánh xanh đen, như kính bị ép dưới trọng lực ảo.
39 lùi một bước:
“Tôi không muốn nó ở gần động cơ.”
35 cắt ngang:
“Không có lựa chọn.
Vật liệu nhân loại đã bị xé.
Mảnh Lõi số 4 là thứ duy nhất chịu nổi nhịp đẩy.”
Trường khoanh tay:
“Bắt đầu tích hợp.”
Không ai dám thở khi M40 đặt mảnh Lõi lên bề mặt buồng nhịp.
Trong 1/10 giây đầu — không có gì xảy ra.
Trong 2/10 giây tiếp — không gian hơi méo.
Đến 3/10 giây—
BÙM.
Không phải tiếng nổ.
Mà tiếng “nhịp mở” — như đất sâu tách lớp.
Toàn bộ trụ thép rung.
Ánh sáng xanh lách qua gái mọi người.
31 rít lên:
“NÓ CÓ PHẢN ỨNG NHỊP!!
KHÔNG PHẢI DO TẦNG — DO MẢNH LÕI!!!”
35 gầm:
“RÚT RA!! NGAY!!!”
40 cố kéo nhưng mảnh Lõi đã tự hòa vào động cơ như kim loại sống.
Tất cả cảm giác nhịp nền dưới lòng đất tăng thêm một bậc.
Lõi số 1 can thiệp trực tiếp – “Sự kiện Tự Mở”
Đột ngột — không ai động vào điều khiển —
Pulse Engine mở 100% công suất.
Đèn tắt.
Ống thép nén lại.
Không khí vỡ thành sóng như gương bị đập.
26 hét:
“KHÔNG AI KÍCH HOẠT!!
ĐỘNG CƠ TỰ MỞ!!!”
31 run rẩy nhìn biểu đồ:
“Nhịp… không phải từ chúng ta.
Nó đến từ dưới đáy Trái đất!!”
Trường lạnh giọng:
“Lõi số 1 can thiệp rồi.”
Màn hình hiển thị:
PHASE INVERSION — 0.12 → 0.20 → 0.29
Pulse Engine không còn bị kéo
nó đang được dẫn.
Như thể Lõi số 1 muốn tự mình bay.
29 bị ném vào tường.
37 ngã khỏi ghế điều khiển.
39 loạng choạng bám trụ.
40 gần như bị hút vào buồng nhịp lần nữa.
22 lao đến — một mình — chống lại luồng nhịp.
Cậu đặt hai tay lên mặt kim loại đang nóng như mặt trời bị nén.
Cuộc đối mặt thứ hai giữa 22 và hành tinh
22 nhắm mắt.
Nhịp của cậu chạm vào nhịp của Lõi số 1.
Không còn tường.
Không còn phòng.
Không còn trọng lực.
Cậu đứng ở nơi chỉ mình cậu có thể đứng:
điểm giao giữa nhịp người và nhịp hành tinh.
Âm thanh vang:
— …trở… lại…
— …nửa… còn… thiếu…
22 thì thầm:
“Tôi không phải phần của ông.”
“Tôi là… bên thứ ba.”
Nhịp nền tăng vọt.
Tầng 7 nứt rạn.
Mảnh Lõi số 4 phát sáng như sao bị bóp đến nổ.
40 hét khóc:
“NÓ CHUẨN BỊ NÉN NGƯỢC!!
22!! RA ĐÓ KHÔNG THÌ CHẾT!!”
Nhưng 22 không lùi.
Cậu áp toàn bộ nhịp của mình vào Pulse Engine.
Đảo pha:
0.29 → 0.31 → 0.33…
25 hoảng loạn:
“0.33 là giới hạn!!
Ở Mê Cung chỉ cần 0.29 là đã xóa tầng!!!”
31 bật khóc:
“Nếu vượt 0.33… tầng 7 bốc hơi trong 0.1 giây!!”
Trường bước đến rìa tầng, không do dự:
“22!!
Đánh bật nó!!!”
Khoảnh khắc nghẹt thở – và cú “vặn nhịp” của 22
Không ai biết 22 làm thế nào.
Chỉ thấy:
- ánh sáng xanh đậm tụ lại quanh tay cậu
- cơ thể cậu như bị bóp nát bởi trọng lực ngược
- không gian quanh buồng nhịp cong thành hình giọt nước
22 mở mắt.
Tròng mắt cậu phát sáng — không phải ánh sáng con người.
Cậu bật ra một nhịp — ngắn, đơn, sắc như dao:
THỤC.
Ngay lập tức:
- nhịp nền bị chặn
- mảnh Lõi số 4 tối đi
- động cơ tắt
- đảo pha rơi tự do: 0.33 → 0.08 → 0.00
Tầng 7 sập xuống một nửa.
Khói cuộn lên như mây tro.
22 quỳ xuống, gần như bất tỉnh.
Trường chính là người đỡ được cậu.
Hậu quả – và sự thật không ai muốn nghe
Không ai nói trong suốt 40 giây.
Sau khi 22 thở lại được, Trường mới hỏi:
“Con nghe được gì?”
22 ngẩng lên, mệt đến mức giọng chỉ còn hơi thở:
“…Lõi số 1 nói…”
“…nếu không cho nó hợp nhất với EXO-5…”
“…nó sẽ tự phá vỡ lớp đá dưới chúng ta.”
31 bật dậy:
“Nó muốn đánh thức toàn bộ các Lõi còn lại?!”
22 gật.
“Và nó… biết vị trí con tàu của SIGMA ở quỹ đạo.”
“Nó đang gọi chúng.”
Trường nhắm mắt một giây.
Khi mở ra — đó không còn là ánh mắt của một chỉ huy.
Mà của người nhìn thấy bức tranh mà cả thế giới không kịp nhận ra.
Ông ra lệnh:
“Khóa tầng 7.”
“Bắt đầu Thử nghiệm Lần 3.”
“Lưỡi Gươm Hỏa Tinh phải được hoàn thành…”
“…trước khi Trái Đất mở mắt hoàn toàn.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
