CHƯƠNG VII — PHẦN 6

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

Sóng thần cấp hành tinh – khi con người đối đầu ý chí Lõi số 3

04:51 sáng — Dự báo toàn cầu ngừng hoạt động

Trung tâm điều hành 108 chìm trong một sự im lặng chết người.

Không còn tiếng bàn phím.
Không còn tiếng bước chân.
Chỉ còn tiếng radar méo dần — như sợ chính thứ nó đang ghi lại.

32 nhìn màn hình mà tay run:

“Mực nước… không tăng nữa…”

29 thở phào:

“Vậy là—”

32 rít lên:

Nó xoáy!
Nó đang Xoáy lên!!”

Camera vệ tinh hiện hình xoắn khổng lồ, cao như cột trời.

31 đọc số liệu, cổ họng nghẹn lại:

“Độ cao…
700 mét…”

Ai trong phòng cũng đứng bật lên.

Trường siết bàn đến trắng tay:

“KHALDUR vừa mở Nhịp Cốt lần đầu.”

22 nhắm mắt lại.
Nhịp của cậu đập loạn như có bàn tay khổng lồ chạm vào tim.

“…Lõi số 3… đang trồi lên.”

Biển Hoa Đông — dấu hiệu của một hành tinh sống

Hạm đội của 108-Hải quân cách tâm xoáy 140 km.

Trung tá Kỳ nhìn qua ống nhòm hồng ngoại.
Trên biển tối —
một cột sáng xanh đen vút lên từ đáy sâu, xoáy như miệng của một sinh vật cổ đại.

Thuyền trưởng Khôi nắm chặt vô lăng:

“Không phải nước…
đó là nhịp của KHALDUR.”

Một sĩ quan trẻ run bần bật:

“Thưa ngài…
cái đó… cao hơn núi Fansipan…”

Khôi không rời mắt:

“Sóng tự nhiên không làm được thế này.”

“Đó là ý chí.”

108 kích hoạt mức cảnh báo cao nhất — Mã ĐỎ Hành Tinh

Trường bật hệ thống truyền lệnh quốc gia.

Toàn bộ các chi nhánh ngầm của 108 nhận cùng một tin nhắn:

MÃ ĐỎ 108–HÀNH TINH
“Chuẩn bị đối đầu nhịp Lõi số 3.”
“Ưu tiên: bảo vệ dân.”
“Không để ai biết sự thật.”

Hàng vạn thành viên 108 trong xã hội lập tức hành động.

CẢNH SÁT

Chặn quốc lộ.
Kéo barie.
Đập cửa từng nhà.

Minh Lực hét:

“TẤT CẢ RA KHỎI KHU TRŨNG!!!
BỎ HẾT!!!
CHẠY!!!”

TÌNH BÁO DÂN SỰ 

Gửi thông điệp mã tới hàng trăm nhóm ngư dân:

“Nắng sớm hôm nay tới sớm hơn.”
(mật khẩu: di tản ngay)

TRUYỀN THÔNG 

Cắt toàn bộ livestream biển.
Phát bản tin giả: “Bảo trì hạ tầng ven biển”.

HẢI QUÂN 

Dựng thành tuyến “Tàu–Tường”
— hàng trăm tàu thép hình vòng cung chắn hướng sóng.

Thuyền trưởng Khôi quát:

“Không cần biết đó là gì —
Chúng ta đứng ở đây để giữ bờ.”

Khoảnh khắc Địa Ngục — KHALDUR đánh đòn thứ hai

05:04 sáng.

Radar rung mạnh đến mức méo hình.

29 hét:

“LÕI SỐ 3 ĐANG NÉN NƯỚC!!
LỰC GẤP 18 LẦN ĐỢT 1!!!”

31 hoảng loạn:

“Nó đang kéo cả MỘT MẢNG ĐẠI DƯƠNG lên trời!”

Ngoài biển—
cột xoáy 700 mét bục nổ như bị ai đấm từ dưới.

Và bức tường nước khổng lồ dựng lên.

Độ cao: 1100 mét.
Tốc độ: 882 km/h.
Lực nén: cấp hành tinh.

Trung tá Kỳ chết lặng:

“Nó… nó cao hơn cả Everest nếu đứng trong nước…”

Khôi gầm lên:

“DỰA LUỒNG!!
CHUẨN BỊ CHỊU ĐÒN!!
TRONG 19 GIÂY!!!”

Con người chống lại Lõi — trận chiến không cân sức

Hạm đội dựng thành cung chắn sóng.
Một bức tường bằng thép, bằng linh hồn, bằng tuyệt vọng.

Drone đếm ngược:

7 giây
6
5…

22 trong căn cứ, run người khi cảm nhận nhịp:

“…KHALDUR muốn xoá sạch bờ biển.
Dọn đường cho Lõi Mẹ.”

31 chạy đến:

“MỞ NHỊP GIÁP!! HỖ TRỢ ĐẠP SÓNG!”

22 lắc đầu:

“Không kịp…”

Drone:

3 giây.

Khôi hét vào radio:

“CHỊU ĐÒN LẦN 2!!!”


Sóng ập xuống.
Trời đen bị xé đôi.

Người trên tàu bị quăng khỏi sàn.
Vỏ thép cong như nhựa.
Radar tắt sạch.

31 hét khản cổ trong căn cứ:

“LỰC GIẢM—
CHỈ 6%!!!”

29 đập bàn:

“KHÔNG ĐỦ!!!
CHÚNG TA KHÔNG ĐỦ SỨC!!!”

22 đứng lên — lần cuối cùng trước khi cơ thể vỡ

22 vịn tường đứng dậy.

Mắt cậu đỏ vì mạch vỡ.

29 lao đến:

“22!!!
CẬU CHƯA HỒI LẠI SAU ĐỘNG CƠ!!
CẬU SẼ CHẾT!!”

22 đặt tay lên đầu cô:

“Nếu tôi không làm…
hàng triệu người chết.”

Cậu bước vào buồng nhịp, không giáp.
Gió nhịp cắt vào da như dao.

Trường hỏi:

“Con định làm gì?”

22 trả lời:

“Tôi không chặn.
Tôi lệch.”

26 hiểu ngay:

“Nếu lệch 2 độ…
sóng sẽ không vào bờ…”

31 sửng sốt:

“Không ai có thể bẻ nhịp của một Lõi!!!”

22 nhắm mắt:

“Tôi thử.”

22 đối đầu KHALDUR – nhịp với nhịp

Buồng nhịp sáng như ngọn núi lửa màu xanh.

KHALDUR gầm lên từ đáy biển:

NGƯƠI—NHỎ—
TRÁNH—ĐƯỜNG—TA

22 thét trả:

“KHÔNG!”

Cả căn cứ bị kéo nghiêng.
Âm thanh chậm lại như thời gian bị bóp méo.

Màn hình rung:

1.0°
1.4°
1.7°
1.9°

29 gào khóc:

“THÊM CHÚT NỮA!!!”

22 bật máu mũi, gục xuống — nhưng tay vẫn đặt trên lõi.

2.0° – ACHIEVED

Mọi thứ nổ ánh sáng.

Sóng lệch hướng — 46 triệu người sống sót

Ngoài biển—

Bức tường nước 110 mét
không lao vào bờ.

Nó chuyển hướng 2 độ sang đông bắc
— quét vào vùng không người giữa biển.

Sóng tự đập vào chính nó.

Hạm đội bị thổi tung,
nhưng sống.

Khôi ôm cột tàu, bật khóc:

“Cậu bé đó…
đã cứu cả một vùng trời biển.”

Nhưng KHALDUR chỉ mới bắt đầu

Trong căn cứ, đèn bật trở lại.

Nhưng ngay lập tức —
một tín hiệu từ đáy biển vang lên trên mọi kênh nhịp:

KHỞI—ĐỘNG—NHỊP—LẦN—BA

31 ngồi bệt xuống ghế:

“…lần ba…?”

32 lắp bắp:

“Mức độ… bằng 20 lần sóng thứ hai…”

Trường nhìn lên trần như nhìn vào một đám mây đen đang trùm xuống nhân loại:

“KHALDUR đã thật sự thức tỉnh.”

Rồi ông quay về phía đội:

“CHUẨN BỊ PHÓNG LƯỠI GƯƠM HỎA TINH.”
“Nếu chúng ta không đến EXO-5 trước KHALDUR…”
“…không còn gì để cứu.”

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang