Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
Khi Trường – Kỳ – Kháng – Chiến cùng 22 rời Trái Đất đối đầu EXO-5
04:11 sáng – Trái Đất đứng bên mép vực
Trong căn cứ 108, mọi đèn báo hiệu đều chuyển sang đỏ.
KHALDUR đang nâng biển lần ba.
ODIN-LANCE của SIGMA-HAND chuẩn bị bắn lần hai.
AURANET thì siết chặt toàn bộ tầng mạng toàn cầu.
SHEN–XU đã hoàn tất Cầu Nhịp dẫn từ đáy biển lên trời.
Trường đứng trước màn hình, giọng trầm xuống như đá chìm:
“Chúng ta không còn thời gian.
Phóng Lưỡi Gươm Hỏa Tinh.”
Đó không chỉ là một lệnh phóng.
Đó là đặt vận mệnh loài người lên lưng của bốn con người.
Nhóm cốt lõi của 108 bước vào tàu
Không phải Bát Trụ.
Không phải lực lượng phụ.
Không phải đội dự phòng.
Chỉ bốn người:
▪ Trường – Người giữ nhịp hành tinh
Lãnh đạo 108, người duy nhất hiểu hết bản đồ Lõi.
Ông sẽ điều hướng chiến thuật và giữ ổn định đường đi.
▪ Kỳ – Người đọc tầng không gian
Khả năng cảm nhận “lớp mỏng” giữa vật lý và nhịp, giúp tàu tránh vùng vặn xoắn.
▪ Kháng – Người chặn lực nhịp
Cơ thể từng chịu đập nhịp ở Dã Mộc.
Anh là tấm khiên sống khi EXO-5 quét tầng thử nghiệm.
▪ Chiến – Người điều khiển đẩy nhịp
Kỹ sư kỳ cựu, bản năng hòa nhịp giỏi nhất sau 22.
Anh giữ cho động cơ không vỡ thành tro. Và trung tâm của tất cả:
▪ 22 – Nhịp lai
Người duy nhất EXO-5 nghe thấy. Người mang nhịp vừa là người – vừa là lõi.
Họ lên tàu như bốn hướng chính — Trường–Kỳ–Kháng–Chiến — bao quanh 22.
Cả năm tạo thành “mạch sống” đầu tiên mà 108 từng thiết lập. Nếu 22 là trái tim, Trường là bộ não chỉ đường.
Đứng sau họ là đội vận hành nền:
- Nhất – định hướng vô tuyến
- Định – phân tích nhịp ngoài không gian
- Thắng – sửa chữa khẩn cấp
- Lợi – ổn định tâm lý & sinh tồn
Họ không lên tàu, nhưng là “xương sống mặt đất”.
Trường nói với 22 điều chưa từng nói
Khi cửa khoang đóng lại, Trường đặt tay lên vai cậu.
Không phải lời ra lệnh. Không phải lời động viên.
Mà là lời thật:
“Từ phút này trở đi… con không còn là một phần của 108 nữa.”
22 khựng lại.
“…mà là đại diện của cả loài người trước Lõi Mẹ.”
Kỳ hít sâu.
Kháng nắm chặt thanh giằng kim loại.
Chiến thì im lặng, mắt nhìn vào quỹ đạo đang rung vì nhịp.
Trường nói tiếp:
“Ta đi cùng con.
Nhưng con sẽ là người mở cánh cửa cuối.”
Con tàu rung lên như một sinh thể sắp tỉnh dậy
Lưỡi Gươm Hỏa Tinh đặt trên đường ray trung tâm.
Chiến chạm vào bảng điều khiển:
“Động cơ nhịp khởi động… 5%… 9%… ổn.”
Kỳ nhìn trần, nơi từng lớp sóng không gian đang phập phồng:
“Lõi số 1 đã cảm nhận được rồi.
Chúng ta phải rời đất ngay.”
Kháng đứng ngay sau 22 như bức tường nhân loại cuối cùng:
“Nếu KHALDUR đánh thêm lần nữa… tôi đỡ được một cú.”
22 thì đặt tay lên lõi điều hướng.
Tức khắc —
toàn thân tàu đổi màu, từ thép xám sang ánh lam trong suốt.
Trường lùi lại nửa bước: “Nó nhận con rồi.”
108 phóng tàu dưới nhịp phản kháng của cả hành tinh
Đồng hồ đếm ngược 10 giây.
Ngang lúc đó —
mặt đất dưới căn cứ nứt đôi.
KHALDUR đập thử vào tầng lục địa.
Tòa nhà rung như sắp sụp.
Kháng nghiến răng:
“Nó đang cố giữ chúng ta lại.”
Chiến hét:
“Đẩy nhịp lên!! 22, giữ tâm!!”
22 nhắm mắt.
Nhịp lan từ lòng bàn tay cậu vào lõi tàu.
Mọi âm thanh biến mất.
Chỉ còn nhịp hành tinh và nhịp của 22 đan vào nhau.
Cả căn cứ sáng trắng.
Khoảnh khắc nhân loại vượt qua lớp nhịp của Trái Đất
3…
2…
1…
PHÓNG.
Không phải tiếng nổ.
Mà là một cú bẻ không gian tròn hoàn hảo.
Căn cứ bị kéo lệch 2 cm —
tường cong lại, kim loại rung như lá cây —
nhưng con tàu biến mất khỏi nền đất.
Một đường sáng lam rạch qua bầu trời đêm
như nét bút của thần linh.
Bên trong tàu:
– Kháng hét vì áp lực, nhưng vẫn giữ chân đế.
– Kỳ mở mắt, nhìn thấy tầng không gian cuộn như lụa.
– Chiến điều chỉnh đẩy: “Ổn! Ổn! Ổn rồi!!”
– Trường đứng yên không rung một nhịp, nói:
“22, dẫn chúng ta ra khỏi lớp vỏ hành tinh.”
22 mở mắt.
Ánh xanh của nhịp bắn ra từ tròng mắt cậu.
Cậu đưa tay ra trước —
không chạm gì cả —
nhưng không gian trước mũi tàu mở một khe sáng mảnh.
Kỳ thốt lên:
“Cậu ấy vừa mở đường… ngoài khí quyển.”
Trái Đất nhìn họ lần cuối
Khi tàu lao qua tầng cao nhất của khí quyển,
108-Hải quân, 108-Xã hội, 108-Mạng lưới… đều đang chiến đấu bên dưới.
Nhưng họ đã đưa được năm người quan trọng nhất lên trời.
Trường nhìn qua cửa sổ tròn:
“Kháng chiến nhất định thắng lợi… không phải vì ta mạnh hơn Lõi.”
“Mà vì ta còn người để bảo vệ.”
Kỳ, Kháng, Chiến đều nhìn về phía 22.
22 thì nhìn ra vũ trụ, nơi EXO-5 đang dần sáng lên.
Cậu nói khẽ:
“…Mẹ Lõi.
Hãy để chúng tôi nói chuyện trước khi ngài chạm đất.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
