Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
SỰ THẬT CUỐI CÙNG – NỀN VĂN MINH THỨ TƯ LÀ LOÀI NGƯỜI
(VÀ 108 HIỂU RA LÝ DO TỒN TẠI)
Bầu trời sáng trắng – khi KHALDUR không còn giấu giếm điều gì
Ngay khi ký ức của nền văn minh thứ ba tan thành tro đen,
bầu trời toàn cầu sáng bừng một màu trắng vô sắc,
không phải ánh sáng,
mà là nhịp trắng — tầng nhịp cuối cùng, nơi sự thật trần trụi cư trú.
17 ôm đầu:
— Nó… đang mở tầng cao nhất.
26 giọng khản:
— “TẦNG SỰ THẬT TỔNG THỂ”… chưa từng xuất hiện trong mọi mô hình.
Trường bước ra giữa phòng chỉ huy 108.
Mặt ông bị ánh nhịp trắng phản chiếu,
trông vừa cứng rắn, vừa tuyệt vọng.
— Hãy chuẩn bị tinh thần.
Những gì đến sau đây… sẽ là câu trả lời của hành tinh.
KHALDUR phát ra dòng chữ đầu tiên – không qua tai, mà qua xương
Trên toàn Trái Đất —
dưới biển, trên núi, trong rừng, dưới lòng đất —
mọi người nghe cùng một lời,
như ai đó đang gõ trực tiếp vào tủy sống:
— CHU — KỲ — THỨ — TƯ —
NGƯƠI — LÀ — NHÂN — LOẠI —
29 nghẹn thở:
— Chu kỳ thứ tư… là chúng ta?!
26 gật, tay run:
— Cả ba nền văn minh trước… đều đã bị xóa sạch.
Và chúng ta… là vòng lặp thứ tư.
35 chậm rãi nói:
— Không phải hành tinh tạo ra 108…
mà là lịch sử tạo ra 108.
Bảng ký ức của KHALDUR phát sáng – loài người ra đời không phải ngẫu nhiên
Màn hình nhịp trong căn cứ 108 sáng lên như một đôi mắt mở:
“NỀN VĂN MINH THỨ TƯ – NHÂN LOẠI HIỆN TẠI”
TẠI SAO CÁC NGƯƠI XUẤT HIỆN?”
· 30 nuốt khan:
— Chúng ta… là sản phẩm của tự nhiên?
· 19 phản đối:
— Không, là tiến hóa. Phải là tiến hóa!
26 kiểm tra dữ liệu:
— Không hoàn toàn là tiến hóa…
mà là kết quả của ba chu kỳ trước bị xóa.
29 hoảng:
— Ý anh là… chúng ta không phải loài đầu tiên của Trái Đất?
26 đáp:
— Chính xác. Chúng ta là bản vá của lịch sử.
Trường nhắm mắt 3 giây.
— Hành tinh thử ba lần.
Tất cả đều thất bại.
Và loài người… được tạo như một “nỗ lực cuối”.
KHALDUR gửi dòng ký ức thứ hai:
— NGƯƠI — ĐƯỢC — TẠO — ĐỂ — HỌC — TỪ —
NHỮNG — KẺ — TRƯỚC — —
29 nghẹn:
— Được… tạo ra?
Sự thật phủ phàng – loài người là nền văn minh cuối cùng trước khi hành tinh “đóng vòng lặp”
Bảng ký ức chuyển sang màu đỏ nhạt:
— CHỈ — MỘT — CƠ — HỘI —
KHÔNG — CÓ — CHU — KỲ — THỨ — NĂM —
17 ngã xuống ghế:
— Nghĩa là… nếu chúng ta thất bại…
sẽ không có nền văn minh mới xuất hiện…?
26:
— Không có lần khởi động lại… Không có “loài người tiếp theo”… Không có tái sinh…
29 thở khó:
— Chúng ta là cuối cùng…
Trường, giọng thấp:
— Và KHALDUR yêu cầu chúng ta chứng minh mình xứng đáng sống.
Lý do tồn tại của 108 – bí mật lớn nhất mà KHALDUR bật mí
Bầu trời trắng xoáe thành vòng tròn.
Một đoạn thông tin dài, ngắt quãng, trôi vào mọi thiết bị nhịp của 108:
“108 ra đời vì nền văn minh thứ ba từng có tổ chức tương tự.
Nhưng họ thất bại vì tranh giành quyền lực.”
“108 không được phép tranh giành.
108 không được phép chia rẽ.
108 không được phép tạo vũ khí hủy diệt.”
“108 là lựa chọn cuối cùng của Trái Đất.”
29 bấu vào bàn:
— Vậy… chúng ta không chỉ là đơn vị tình báo–tác chiến…
mà là “cơ chế dự phòng cuối cùng” của hành tinh?
Nhất đáp:
— Không chỉ dự phòng.
108 là công cụ phản hồi cho ngày phán xét.
26 run rẩy:
— Nghĩa là… nếu nhân loại lệch hướng…
108 phải sửa.
Định thở ra:
— Và nếu nhân loại chọn sai…
108 phải đứng ra thay mặt Trái Đất nói “Không”.
29 sững:
— 108… không chỉ bảo vệ con người.
108 là trọng tài cuối cùng.
KHALDUR xác nhận – 108 là đại diện của nhân loại trong thử thách cuối
Toàn Trái Đất rung một nhịp sâu như tiếng trống tang:
— 108 —
ĐẠI — DIỆN — NHÂN — LOẠI —
CHO — ĐỊNH — MỆNH — CUỐI — CÙNG —
Trường thì thầm:
— Chúng ta… được chọn từ đầu.
29 buột miệng:
— Tướng… 108 là gì trong mắt KHALDUR?
Trường:
— Là những người duy nhất có khả năng chống lại loài người nếu cần.
Và cũng là những người duy nhất có thể bảo vệ loài người.
Căn cứ chìm vào im lặng.
Không ai nói được gì.
Nhận thức cuối – loài người không đứng một mình trong số phận của mình
22 từ tàu Lưỡi Gươm Hỏa Tinh, nghe thấy mọi điều qua nhịp:
“…Nếu chúng ta là nền văn minh thứ tư…
thì tôi… chính là người được gửi đi để quyết định hướng đi.”
Kháng hỏi:
— Cậu có sợ không?
22 mỉm cười rất nhẹ:
— Nếu tôi thất bại…
nhân loại không còn cơ hội nữa.
Nhưng nếu tôi không đi…
nhân loại cũng thất bại.
Cậu chạm vào tấm kính của khoang:
— Có lẽ…
đây là lý do tôi được sinh ra.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
