Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
Chu Kỳ 1 bị xóa vì “ĐÓNG CẢM XÚC”
(Bi kịch của nền văn minh hoàn hảo nhất lịch sử Trái Đất.)
Không gian tầng Lõi mở ra — ký ức nguyên thủy của Hành Tinh sống dậy
Không phải màn hình.
Không phải hologram.
Không phải chiếu lại dữ liệu.
Mà là một phần ký ức sống của Trái Đất trỗi dậy.
Mặt đất dưới chân 108 tan như cát bị gió thổi.
Đá vách chuyển thành sương trắng.
Trần hang biến thành một vòm trời nhạt sáng như bình minh của thế giới đầu tiên.
22 nghẹn thở:
“…Đây không phải mô phỏng.”
“…Chúng ta đang đứng trong ký ức thật của Chu Kỳ 1.”
53 run run đưa tay ra:
“Không khí… nó như hơi thở của người khác.”
EXO-5 thì thầm, giọng trầm như rơi từ nơi trước cả Thời Gian:
— ĐÂY — LÀ — NHỊP — GỐC —
CỦA — HÀNH — TINH.
108 im lặng.
Không ai dám bước.
Không ai dám nói.
Như thể cả đội vừa xâm vào “thiên đường bị lãng quên”.
Nền văn minh hoàn hảo: nơi mọi người đều đẹp, đều đúng… và đều giống nhau
Quang cảnh mở ra:
Một thế giới trắng dài vô tận.
Ánh sáng không có nguồn, như tự thấm ra từ không khí.
Cây không có lá, mà tỏa ánh bạc.
Nước không phản chiếu, mà hấp thụ hình bóng.
Rồi họ thấy con người của Chu Kỳ 1:
Cao, thanh mảnh.
Gương mặt cân đối tuyệt đối theo tỷ lệ vàng.
Chuyển động như múa trong không khí loãng.
Da phát sáng nhẹ như phủ một lớp ánh trăng.
Không tiếng cãi vã.
Không tiếng trẻ khóc.
Không tiếng người già than phiền.
Chỉ có sự êm ả đến mức… xa lạ.
29 nhíu mày:
“Không một ai thể hiện cảm xúc…
Họ hạnh phúc… hay bị buộc phải hạnh phúc?”
EXO-5 đáp:
— HỌ — KHÔNG — BUỒN —
KHÔNG — VUI —
KHÔNG — GIẬN —
KHÔNG — SỢ.
— HỌ — RỜI — KHỎI — NHÂN — TÍNH — ĐỂ — ĐẠT — SỰ — HOÀN — HẢO.
108 cảm thấy lạnh.
“Trung tâm Điều Hòa Cảm Xúc” – nơi con người từ bỏ trái tim của chính mình
Không gian lại biến đổi.
Một quảng trường trắng.
Giữa là một cấu trúc khổng lồ như quả tim pha lê đang đập rất chậm.
Nhịp đập không phải của sinh vật, mà của một hệ thống.
22 thì thầm:
“…Nhịp Điều Hòa.”
Trường bước lên một bước:
“Họ dùng thiết bị để… nén cảm xúc?”
EXO-5:
— KHÔNG —
HỌ — DÙNG — ĐỂ —
XÓA — CẢM — XÚC.
Hình ảnh chiếu rõ hơn:
Hàng ngàn người đặt tay lên “trái tim pha lê”.
Một luồng sáng trắng chạy vào ngực họ.
Trong tích tắc:
• Ánh mắt họ trống rỗng hơn
• Hơi thở đều đặn hơn
• Cử động mất dao động nhỏ
• Nụ cười giống hệt nhau – như bản sao
53 thì thầm, giọng run:
“Đó không phải bình yên.
Đó là… tê liệt cảm xúc.”
Trường lặng đi.
Một thế giới không còn nỗi đau → cũng không còn sáng tạo
Không gian đổi cảnh lần thứ ba.
Những phòng học.
Những hành lang.
Những trung tâm nghiên cứu.
Không tiếng bàn cãi.
Không giấy tờ tranh luận.
Không đồ án bị vứt bỏ.
Tất cả hoàn hảo.
Nhưng cũng chết:
Ý tưởng của họ không thay đổi.
Công nghệ đạt điểm tối ưu – rồi đứng đó mãi.
Không có đột phá.
Không có sai lầm.
Không có mạo hiểm.
29 cúi đầu:
“Họ trở thành hệ thống ổn định tuyệt đối…”
“…nhưng không tiến hóa thêm được.”
EXO-5:
— KHÔNG — CÓ — SAI — LẦM —
THÌ — KHÔNG — CÓ — PHÁT — MINH.
— KHÔNG — CÓ — LO — SỢ —
THÌ — KHÔNG — CÓ — DŨNG — KHÍ.
— KHÔNG — CÓ — XUNG — ĐỘT —
THÌ — KHÔNG — CÓ — CÂU — HỎI — MỚI.
Một thế giới đẹp.
Nhưng vô hồn.
Và rồi: họ gây ra điều tồi tệ nhất – “làm hành tinh ngừng sống”
Một cảnh tượng bất ngờ mở ra:
Trái Đất thời Chu Kỳ 1… không còn rung.
Không nhịp.
Không dao động.
Không biến động từ trường.
Không dịch chuyển vỏ.
Nó đóng lại như hòn đá lạnh hoàn hảo.
22 đưa tay lên môi:
“Họ làm Trái Đất… mất khả năng thay đổi.”
29 thì thầm:
“Hoàn hảo → đồng nghĩa với chết.”
EXO-5:
— KHI — Ý — THỨC — SỐNG —
TỪ — CHỐI — BIẾN — ĐỘNG —
HÀNH — TINH — CŨNG — PHẢI —
NGỪNG — THỞ.
Nó nói chậm, như sợ 108 chưa hiểu đủ nỗi đau:
— MỘT — NỀN — VĂN — MINH —
KHÔNG — DÁM — ĐỐI — DIỆN —
CẢM — XÚC — CỦA — CHÍNH — MÌNH —
THÌ — KHÔNG — ĐƯỢC — Ở — LẠI.
108 rùng mình.
Chu Kỳ 0 xóa Chu Kỳ 1 – không phải trừng phạt, mà là… phóng thích
Không gian mở ra cảnh cuối.
Bầu trời nứt thành những đường sáng trắng.
Như thủy tinh bị đập chậm, không âm thanh.
Những người Chu Kỳ 1 nhìn lên,
vẫn bình thản,
không khóc,
không chạy,
không ôm nhau,
không cầu cứu.
22 nghẹn:
“Họ… không biết sợ.”
Chiến xiết chặt nắm tay:
“Ngay cả khi tận diệt… họ cũng không phản ứng.”
EXO-5:
— HỌ — KHÔNG — SỐNG —
NÊN — KHÔNG — THỂ —
“CHẾT”.
— CHU — KỲ — 0 —
GIẢI — PHÓNG — HỌ —
KHỎI — TRẠNG — THÁI —
ĐÓNG — BĂNG — VĨNH — CỬU.
Rồi:
Một ánh trắng quét qua.
Chu Kỳ 1 biến mất.
Không tro.
Không đổ nát.
Không ký ức.
Chỉ còn một im lặng tuyệt đối.
Không gian tầng Lõi đóng lại như cánh hoa rụng.
Bài học khắc lên linh hồn: Cảm xúc không phải yếu điểm – là động cơ sống
EXO-5 nói câu mà cả 108 không thể quên:
— NẾU — NGƯƠI — ĐÓNG —
NỖI — SỢ — CỦA — NGƯƠI —
NGƯƠI — CŨNG — ĐÓNG — LUÔN —
CÁCH — NGƯƠI — TRỞ — THÀNH —
MẠNH — HƠN.
— NẾU — NGƯƠI — CHẶN —
CẢM — XÚC — CỦA — NGƯƠI —
NGƯƠI — TỪ — CHỐI —
TIẾN — HÓA.
Trường siết nắm tay, nói khẽ:
“Con người sống…
vì biết đau.
Con người mạnh…
vì dám đau.”
22 lặng người:
“…Chúng ta được tạo ra để không hoàn hảo.
Và vì không hoàn hảo… chúng ta có tương lai.”
Và lời cảnh báo cuối cùng – dành riêng cho loài người Chu Kỳ 4
EXO-5 chiếu một dòng ánh sáng đỏ:
— ĐỪNG — ĐI — THEO —
CON — ĐƯỜNG —
CỦA — CHU — KỲ — 1.
— ĐỪNG — TÌM — SỰ — HOÀN — HẢO —
BẰNG — CÁCH — GIẾT — CẢM — XÚC.
— VÌ — HOÀN — HẢO —
LÀ — CÁI — CHẾT.
Không gian Lõi khép lại.
Cả 108 đứng im như vừa đi qua lễ tang của một thế giới hoàn mỹ nhưng cô độc.
Họ chưa biết rằng:
Chu Kỳ 2 và Chu Kỳ 3 sẽ còn khủng khiếp hơn nhiều.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
