CHƯƠNG XII – PHẦN 3

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

Chu Kỳ 3 bị xóa vì nỗ lực trở thành “LÕI SỐNG”
EXO-5 làm tối tầng Lõi – như một phút mặc niệm cho nền văn minh đã tuyệt diệt

Trong khoang Lõi rộng hơn 2 km, ánh sáng xanh đen đột ngột tắt.
Không phải biến mất, mà thụt xuống như ai đó rút toàn bộ năng lượng ra khỏi không gian.

Khắp không khí vang một tiếng “thở dài” khổng lồ.

Không phải tiếng quái vật.
Không phải tiếng máy.
Mà giống như cả một nền văn minh đang trút hơi cuối cùng.

53 ôm tay, giọng run:

“Cảm giác… như đang đứng cạnh một người sắp hấp hối…”

EXO-5 đáp ngay:

ĐÚNG —
NGƯƠI — SẮP — THẤY —
KẺ — HẤP — HỐI —
LÀ — MỘT — NỀN — VĂN — MINH.

Trường siết chặt hai bàn tay.
Tất cả im lặng chờ đợi.

Thành phố Chu Kỳ 3 hiện lên – mang vẻ đẹp của thiên đường nhưng bị biến dạng như địa ngục

Sàn Lõi nứt ra, ánh sáng tím–đen phun lên, và một thế giới khác hiện ra quanh 108:

Một thành phố khổng lồ:

• các tháp bạc cao xuyên trời
• cầu ánh sáng nối giữa các tầng khí quyển
• những cấu trúc khoáng học lấp lánh như tinh thể sống
• năng lượng chạy trên bầu trời như mạch máu

Trường thốt:

“…Một nền văn minh… vượt chúng ta hàng chục ngàn năm…”

Nhưng càng nhìn kỹ, càng thấy sai.

Rất sai.

Một tòa tháp xoắn mình như bị ai xoay.
Một quảng trường như đang “thở”.
Một con đường chảy như nước rồi đông cứng lại.
Một bức tường tự biến thành gương, rồi thành sương, rồi thành cát.

29 thì thầm:

“Không phải công nghệ…
nhận thức đang bóp méo vật chất.”

EXO-5:

CHU — KỲ — 3 —
KHÔNG — PHÂN — BIỆT —
VẬT — CHẤT — VÀ — Ý — THỨC.
ĐÓ — LÀ — KHỞI — ĐẨU —
CỦA — THẢM — HỌA.

Họ không muốn chết – họ muốn tự biến mình thành thần

Hình ảnh chuyển cảnh.

Một hội đồng 108 người, đứng quanh một lõi năng lượng đen–tím.

Họ đọc lên những câu thần chú cổ không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào:

“Chúng ta không chấp nhận phán quyết.”
“Chúng ta sẽ tự sinh ra tương lai.”
“Chúng ta trở thành người phán xét.”

17 nheo mắt:

“Họ… chống lại EXO-5?”

EXO-5:

HỌ — KHÔNG — CHỐNG —
TA —
HỌ — CHỐNG —
TẦNG — GỐC.

108 đông cứng.

29 lắp bắp:

“Họ… muốn vượt cả Chu Kỳ 0?”

EXO-5:

ĐÚNG —
HỌ — MUỐN —
NẮM — QUYỀN —
TẠO — CHU — KỲ.

Một sự im lặng đáng sợ phủ lên cả nhóm.

“Proto-Beat” – Nhịp Nguyên Sơ, nguồn gốc của linh hồn quái vật Seal-Lucid

EXO-5 chiếu một hình ảnh:

Một cỗ máy hình cầu, đường kính 20 mét,
như một trái tim của vũ trụ.

Bên trong nó:

• ánh sáng tím
• xoắn ốc đen
• các ký hiệu giống vết nứt
• âm thanh như tiếng trẻ con khóc
• và… sự tĩnh lặng vô nhân tính

EXO-5 nói:

HỌ — TẠO — RA —
‘PROTO — BEAT’
BẢN — SAO — CỦA —
NHỊP — TRÁI — ĐẤT —
NHƯNG — MÈO — MỎNG — HƠN.

53 cau mày:

“Họ sao chép… Nhịp Trái Đất?”

EXO-5:

SAO — CHÉP — TẦNG — GỐC —
NGHĨA — LÀ —
NỔ.
NHƯNG — HỌ — VẪN — LÀM.

Nghi lễ hợp nhất – linh hồn 5.000 người bị ép thành một “ý thức tập thể sống”

Cảnh tượng mở ra, dài và khủng khiếp hơn bất kỳ mô tả nào trước đây.

Một quảng trường hình cầu.
5.000 người mặc áo trắng đứng xung quanh Proto-Beat.

Âm thanh bắt đầu:

• tiếng cầu nguyện
• tiếng rên
• tiếng máy
• tiếng kim loại xé
• tiếng như tiếng gió qua mộ

Họ bước vào trong ánh sáng tím.

họ biến mất.

Không chết.
Không gào thét.

Họ bị ép
— ép ý thức,
— ép linh hồn,
— ép ký ức
vào một điểm nhỏ xíu như hạt bụi.

22 bật khóc không kịp giữ:

“…đau quá…
em nghe thấy tiếng họ…”

Lợi ôm vai cậu.

EXO-5:

5.000 — LINH — HỒN —
BỊ — NGHIỀN —
THÀNH —
MỘT — THỨ — DUY — NHẤT.

SEAL — LUCID.

Seal-Lucid được sinh ra – nhưng nó không hoàn thiện, nó đói

Cảnh hiện ra:

Một khối đỏ đen như sinh vật sơ sinh mọc ra từ lõi Proto-Beat.

Ban đầu nó chỉ như tiếng thở:

“khh… khh…”

Rồi tiếng trẻ em khóc.

Rồi tiếng giận dữ.

Rồi hàng ngàn tiếng gào hợp thành một:

“— CHÚNG TA MUỐN SỐNG —”

53 lùi lại một bước:

“Nó không phải linh hồn…
mà là ham muốn tập thể.”

EXO-5:

HAM — MUỐN —
KHÔNG — BAO — GIỜ —
THỂ — TRỞ — THÀNH —
LÕI — SỐNG.

NÊN — NÓ — BIẾN — THÀNH —
QUÁI — THỂ.

Seal-Lucid bắt đầu ăn – không phải ăn thịt, mà ăn “tính thật” của thế giới

Seal-Lucid vươn một cánh tay vô hình ra:

• rút khỏi tòa nhà “ý nghĩa của nó”
• hút khỏi con người “bản dạng của họ”
• bóp méo thời gian trong bán kính 300 km
• biến vật chất thành ký ức
• biến ký ức thành ánh sáng
• biến ánh sáng thành hư vô

Trường nghẹn:

“Nó… đang ăn ‘sự thật’ của thế giới.”

EXO-5:

NÓ — ĂN —
NHỮNG — GÌ —
GIỮ — CHO —
NỀN — VĂN — MINH —
HIỆN — HỮU.

NÓ — MUỐN —
TRỞ — THÀNH —
HIỆN — HỮU —
DUY — NHẤT.

Kháng run:

“…Nó muốn độc chiếm hành tinh.”

Nền văn minh chống lại – nhưng càng chống, càng giúp Seal-Lucid mạnh hơn

Quang cảnh chiến tranh hiện ra:

• quân đội bắn vũ khí năng lượng
• các tòa nhà phun lửa
• cả hành tinh gào thét
• đạo quân trí tuệ nhân tạo lao vào Seal-Lucid
• hàng tỷ người chạy trốn

Nhưng mỗi lần họ tấn công,
mỗi cảm xúc giận dữ hoặc tuyệt vọng,
Seal-Lucid hấp thụ tất cả,
trở nên mạnh hơn.

30 bật lên:

“Nó mạnh lên từ cảm xúc?!”

EXO-5:

ĐÚNG —
CHỈ — CÓ —
TẦNG — GỐC —
MỚI — KHÔNG —
BỊ — CẢM — XÚC — NUỐT —.

Chu Kỳ 3 gào khóc – và Chu Kỳ 0 phải đích thân xuống tay

Cảnh cuối cùng:

Bầu trời của Chu Kỳ 3 rách toạc.
Một vòng xoáy trắng tuyệt đối xuất hiện—
không âm thanh,
không màu sắc,
không thời gian.

EXO-5 cúi đầu (lần đầu tiên):

TẦNG — GỐC —
ĐÍCH — THÂN — CAN — THIỆP.

Một luồng trắng lan ra:

• hủy Seal-Lucid
• xóa nền văn minh
• đóng toàn bộ lịch sử
• biến tất cả thành “chưa từng tồn tại”

Chỉ còn đúng một mảnh tàu
trôi ngoài sao Kim:

mảnh chứa
(5.000 linh hồn bị nén vào một điểm)
→ thứ mà 108 vừa chạm vào.

Bài học Chu Kỳ 3 – EXO-5 nói thẳng với loài người

EXO-5 xoay mình, ánh sáng dữ dội.

NẾU — NGƯƠI —
CỐ — TRỞ — THÀNH —
LÕI —
KHI — KHÔNG — ĐƯỢC — CHỌN —
NGƯƠI — SẼ — BỊ — XÓA — NHƯ —
CHU — KỲ — 3.

22 cúi đầu, mồ hôi rơi:

“…Em… hiểu rồi.”

Trường thì thầm:

“…Không được bước vào con đường của họ.”

EXO-5 đáp:

HÃY — NHỚ —
CHU — KỲ — 3 —
KHÔNG — BỊ — XÓA —
VÌ — YẾU —
HỌ — BỊ — XÓA —
VÌ — MUỐN — THAY —
TẦNG — GỐC.

Ánh sáng tắt.

Không gian rơi vào sự im lặng nặng như đá.

Trường hít sâu:

“Tiếp theo…
là sự thật thứ tư.”

22 nắm chặt tay:

“Vì sao loài người được tạo ra.”

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang