Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
QUỐC GIA ĐẦU TIÊN SỤP ĐỔ – DOMINO KHỞI ĐỘNG
08:45 SÁNG – ÁNH TRẮNG GIÁNG XUỐNG THỦ ĐÔ
Bầu trời thủ đô chuyển sang màu bạc nhạt. Không phải mây. Không phải sương. Mà như toàn bộ tầng bình lưu đang bị ai đó kéo giãn ra, hé lộ một lớp ánh sáng trắng thuần khiết phía sau.
Không báo động.
Không âm thanh.
Ngay cả cảm biến bức xạ cũng không phản ứng.
Một cột ánh trắng — mảnh, sắc, tinh khiết đến mức phi vật lý — rơi thẳng xuống trung tâm đại đô thị hơn 30 triệu dân.
Cột ánh sáng không bùng nổ mà đâm xuyên xuống mặt đất như nước chảy dọc theo hình dạng của thành phố.
Camera vệ tinh ghi lại từng khung hình rõ nét:
• dải sáng trắng mỏng như tơ
• chạm xuống mái của tòa nhà 180 tầng
• trượt qua các khu dân cư dày đặc
• len vào các hẻm nhỏ tối tăm
• xuyên qua lớp kính như đi qua không khí
• và thấm vào từng con người
Hai triệu cảm biến thời tiết ghi nhận cùng một hiện tượng:
Nhiệt độ không thay đổi dù ánh sáng cực mạnh.
Hệ thống lái tự động của 40.000 xe buýt và tàu điện ngầm của thành phố đồng loạt phát cảnh báo lỗi cảm biến. Máy bay trên bầu trời phải chuyển sang chế độ điều khiển bằng tay vì thiết bị dẫn đường nhiễu loạn.
Trong Lõi Bắc Cực, 22 đặt tay lên trán, đầu nghiêng nhẹ như bắt được tần số:
“Chu Kỳ 0 không còn quét loài người nữa…
Nó đang khóa vào bản thể một quốc gia.
Một quốc gia đơn lẻ.”
Trường nheo mắt:
“Quốc gia này là trụ cột của Liên Minh Chu Kỳ 0.
Nếu nó sụp…
Liên Minh rung chuyển.”
Không ai trong 108 nói thêm.
Tất cả đều hiểu:
Chu Kỳ 0 vừa bắt đầu bài thi thật sự.
08:46 – MẶT NẠ QUỐC GIA BỊ BÓC TRẦN, KHÔNG THỂ KIỂM SOÁT
Ánh trắng lan tỏa thành vô số sợi chỉ siêu mảnh, đan chằng chịt như mạng nhện khổng lồ bao trùm thành phố.
Và rồi — hiện tượng bắt đầu.
Không ai còn kiểm soát được lời nói.
Quan chức đang họp trực tuyến trước hàng triệu người:
“Tôi nhận hối lộ… vì tôi sợ mất ghế.”
Cảnh sát đang tuần tra:
“Tôi từng bạo hành dân… vì tôi căm ghét cuộc sống của chính mình.”
Giáo viên đứng lớp, bật khóc:
“Tôi kiệt sức. Tôi ghét việc phải dạy trong một hệ thống mục ruỗng.”
Bác sĩ trong ca phẫu thuật:
“Có những ca tôi bỏ qua vì… tôi sợ trách nhiệm.”
Doanh nhân livestream:
“Tôi đã gian lận. Tôi lách luật.
Và tôi tự thuyết phục mình rằng ai cũng làm vậy.”
Các gia đình bình thường — nơi bữa sáng vốn yên ả — bỗng nổ tung bằng những câu nói thật đến tàn phá:
• “Tôi chưa từng yêu anh.”
• “Tôi chỉ ở đây vì con.”
• “Tôi ghét cách anh sống.”
• “Tôi muốn rời đi từ lâu rồi.”
Không có bạo loạn vật lý — không ai đập phá.
Nhưng có thứ còn nguy hiểm hơn:
sự vỡ tung của mọi lớp vỏ tâm lý.
29 nhìn dãy biểu đồ nhảy loạn:
“Đây là hiệu ứng Phơi Bản Chất Quốc Gia.
Lần đầu xuất hiện trong lịch sử Trái Đất.”
53 phân tích, giọng đều:
“Một quốc gia không phải là biên giới.
Nó là bản thể tập thể của hàng triệu tâm trí.”
Kỳ nói như đóng đinh:
“Và giờ bản thể đó đang bị bóc trần từ gốc.”
09:10 – CHÍNH PHỦ MẤT KIỂM SOÁT TRONG 7 PHÚT
Trong dinh chính phủ, 428 camera an ninh ghi lại cảnh tượng chưa từng có:
Thủ tướng — người được cả thế giới coi là biểu tượng ổn định — đứng giữa phòng họp nội các, ánh trắng chiếu thẳng xuống qua ô kính dày.
Ông run, môi bật ra những lời không thể thu lại:
“…Tôi…
tôi chưa từng tin rằng quốc gia này có thể thay đổi…”
Một bộ trưởng khác gào lên, giọng nghẹn:
“Chúng ta chỉ đang giành quyền lực!
Không ai nghĩ về người dân!”
Một thứ trưởng công khai:
“Tôi chỉ giữ chức vì gia đình tôi muốn thế!”
Và đỉnh điểm — vị tổng tư lệnh quân đội bật livestream trên nền tảng quốc tế:
“Chúng tôi sợ các nước láng giềng…
nhiều hơn chúng tôi sợ chu kỳ 0!”
Toàn thế giới đứng hình.
Những gì Che giấu suốt 70 năm bị phơi ra trong 1 phút.
Kháng nhìn cảnh đó, thở dài:
“Một quốc gia mà lãnh đạo bị cưỡng bức nói thật…
Sự sụp đổ sẽ lan đến các khối quốc tế.”
09:22 – QUÂN ĐỘI RÃ LUỘN – NIỀM TIN BỊ GỠ KHỎI NỀN TẢNG
Tại một căn cứ quân sự lớn nhất quốc gia:
- 31.000 binh sĩ
- 43 tiểu đoàn
- 92 trực thăng
- 5 căn hầm phòng thủ cấp quốc gia
Tất cả hòa vào trong ánh trắng.
Đại tá chỉ huy — người từng qua 14 chiến dịch — gào:
“Tôi… tôi không biết vì sao mình vẫn cầm súng!!”
Trợ lý của ông bật khóc:
“Em làm lính vì sợ…
sợ ba mẹ coi thường…
Sợ bị nói yếu đuối…”
Một lính trẻ liếc nhìn đồng đội, mặt trắng bệch:
“Chúng ta không muốn đánh nhau…
Chúng ta chỉ muốn về nhà…”
Không ai phản quốc.
Không ai bỏ chạy.
Nhưng không một ai còn ra lệnh được nữa.
Sự phục tùng — thứ xây dựng mọi quốc gia — bị tháo gỡ trong vài phút.
Trường khẽ nói:
“Không cần tấn công bằng vũ khí.
Chỉ cần tấn công vào niềm tin.”
10:04 – DÂN CHÚNG NỔ LOẠN TÂM LÝ – CUỘC KHỦNG HOẢNG BẢN THỂ LỚN NHẤT THẾ KỶ
30 triệu dân đổ ra đường — không vì giận dữ.
Mà vì mất định nghĩa về bản thân.
Họ nói thật về những điều chưa từng được nói:
• “Tôi không muốn sống ở đây nữa.”
• “Tôi chưa từng thấy tương lai trong đất nước này.”
• “Tôi ghét đồng hương của mình.”
• “Tôi chưa bao giờ tự hào về quốc gia.”
• “Tôi chỉ sống theo quán tính.”
• “Tôi muốn biến mất.”
Nhiều người quỳ xuống đất, ôm đầu, không vì đau — mà vì vỡ bản thể.
Trong giây lát, quốc gia hơn 30 triệu dân trở thành một khối âm thanh hỗn loạn của sự thật trần trụi.
Chiến siết lan can, mặt tái:
“Tầng Bản Thể…
tàn nhẫn đến mức không còn giống thử thách nữa.”
10:30 – LIÊN MINH CHU KỲ 0 ĐÒI 108 CAN THIỆP – TRƯỜNG TỪ CHỐI
108 nhận hơn 800 yêu cầu khẩn từ 132 quốc gia thành viên Liên Minh Chu Kỳ 0:
- cầu cứu
- yêu cầu bình ổn
- đề nghị 108 đưa quân
- yêu cầu 108 dẫn dắt truyền thông
- yêu cầu giải thích toàn cầu
- yêu cầu “ngăn chặn Chu Kỳ 0”
Các lãnh đạo hét lên trong các hội nghị khẩn cấp:
“Chúng tôi cần 108!
Cả thế giới đang sụp đổ theo!”
53 đứng phắt dậy:
“Nếu không can thiệp — domino toàn cầu sẽ quét sạch 10 quốc gia nữa!”
Nhưng Trường lạnh lùng:
“Không.”
Cả đội quay phắt lại.
Trường nhìn vào ánh trắng trên màn hình:
“Nếu 108 can thiệp,
chúng ta nhẹ tay hóa giải Thử thách 2.
Chu Kỳ 0 sẽ coi loài người gian lận.”
Ông nắm chặt tay:
“Không ai được cứu…
khỏi sự thật của chính họ.”
11:00 – QUỐC GIA TỰ GIẢI TÁN CHÍNH PHỦ – SỰ TỰ SỤP ĐỔ ĐẦU TIÊN
Một cảnh chưa từng có trong lịch sử nhân loại:
Chính phủ quốc gia tuyên bố từ chức tập thể.
Không bị ép.
Không bị lật đổ.
Không bạo lực.
Chỉ một câu tuyên bố:
“Chúng tôi không xứng với sự thật.”
108 chết lặng.
22 run bần bật:
“Chu Kỳ 0… buộc họ phải đối diện mặt thật…”
Trường lắc đầu, giọng đau:
“…và họ không chịu nổi trọng lượng đó.”
11:10 – HIỆU ỨNG DOMINO LAN KHẮP THẾ GIỚI
Trong vòng 10 phút, 132 quốc gia gửi báo cáo:
■ Một quốc gia láng giềng:
“Dân chúng của chúng tôi cũng bắt đầu nói thật…
và chúng tôi sợ.”
■ Một quốc gia ở châu Âu:
“Toàn bộ hệ thống đang hỏi ‘vì sao ta tồn tại?’”
■ Một quốc gia Mỹ Latin:
“Xã hội vỡ thành 5 phần bản thể khác nhau.”
■ Một quốc gia Nam Á:
“Nhiều vùng chuẩn bị tách ra vì tuyên bố bản thể riêng.”
53 hét, tay run:
“Domino đang lan nhanh quá!
10 quốc gia nữa sẽ sụp trong 72 giờ tới!”
11:22 – CHU KỲ 0 XUẤT HIỆN – PHÁN XÉT ĐẦU TIÊN
Bầu trời rách toạc thành một đường trắng chói.
Một hình cong hiện lên — không hoàn toàn nụ cười, không hoàn toàn khuôn mặt — nhưng đủ để khiến 30 triệu người quỳ xuống.
Giọng của Chu Kỳ 0 vang vào từng tế bào thần kinh:
“KHÔNG PHẢI TA PHÁ.
MÀ LÀ HỌ VỐN ĐÃ VỠ.”
108 nghẹn lại.
Kỳ nghiến răng:
“Nó không phá huỷ bất cứ thứ gì…
Nó chỉ phơi ra sự thật.”
22 thì thầm, rưng rưng:
“…và sự thật là thứ đau nhất.”
CHU KỲ 0 RA TỐI HẬU THƯ – 41 NGÀY CÒN LẠI
Một dòng chữ khổng lồ xuất hiện trên bầu trời toàn cầu:
“CÒN 41 NGÀY.”
“NẾU KHÔNG HỢP TÁC THẬT,
TẤT CẢ SẼ THEO CHU KỲ 3.”
Trong khoang Lõi, Trường nói, giọng nén lại tối đa:
“Chúng ta phải dẫn dắt 132 quốc gia còn lại.”
Ông quay sang 108:
“Thử thách 2 chưa kết thúc.
Thử thách thật sự bắt đầu từ đây:
Liên Minh Chu Kỳ 0 có đứng vững hay không.”
22 bước đến cạnh Trường:
“…và nếu nó sụp…”
Trường khép mắt:
“…Chu Kỳ 4 sẽ bị xóa – như Chu Kỳ 3.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
