Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
108 BẢN THỂ HOÀN HẢO –KHI CHÍNH MÌNH TRỞ THÀNH KẺ THÙ CUỐI CÙNG
108 bị kéo khỏi thế giới – không bằng dịch chuyển, mà bằng “phân tách tầng bản thể”
Sàn phòng họp rung nhẹ như dây đàn bị búng.
EXO-5 sáng lên bằng màu đỏ đậm – thứ màu chưa từng xuất hiện kể từ ngày nhân loại nhìn thấy nó.
— THỬ — THÁCH — 3 —
KHỞI — ĐỘNG —
— CHU — KỲ — 0 —
TÁCH — BẢN — THỂ — 108 —
Không ai kịp thở.
Mặt đất không nứt, mà khái niệm “đất” bị tách lớp như một bản đồ 3D bị bóc từng lớp.
Không gian cong lại quanh mỗi người.
Âm thanh vỡ vụn thành những tiếng lách tách nhỏ như cát.
Mỗi thành viên 108 bị kéo vào một chiều riêng.
Không phải chiều vật lý.
Không phải chiều tâm trí.
Mà là chiều bản thể – nơi mỗi người được tái dựng theo “mẫu hoàn hảo nhất mà Chu Kỳ 0 thu thập được”.
Kỳ hét lên, tay cố chạm Trường nhưng chỉ xuyên qua như hai tấm hologram lệch lớp:
“Nếu nó tách từng người… chúng ta sẽ thành 108 bản thể cô lập!”
Quá trễ.
Nền thực tại sụp xuống như tấm gương bị tiếng hát làm nứt.
108 biến mất theo 108 hướng.
Trước khi Trường bị nuốt trọn vào lớp trắng:
EXO-5 thì thầm câu cuối – như lời chúc hay lời nguyền:
— MỖI — NGƯƠI —
SẼ — ĐỐI — ĐẦU — NGƯƠI —
KHI — KHÔNG — CÒN — KHIẾM — KHUYẾT —
Trường mở lớn mắt:
“Chu Kỳ 0 muốn chúng ta đối đầu phiên bản hoàn hảo của chính mình…”
Rồi bóng tối nuốt lấy ông.
Thực tại Trường – Đối đầu với “Trường Hoàn Hảo”
Trường mở mắt trong không gian trắng tuyệt đối.
Không bóng.
Không âm thanh.
Không đường chân trời.
Không sự sống.
Một giọng nói vang lên từ… chính ông?
Không.
Một bản thể giống hệt ông bước ra từ bóng trắng.
Từng sợi tóc.
Từng vết sẹo.
Từng nét cười cũ.
Nhưng đôi mắt…
Lạnh.
Sâu.
Không dao động.
Đó không phải đôi mắt con người.
Trường Hoàn Hảo – bản thể “không sai” của ông – cất tiếng:
“Ta không phạm sai lầm.”
“Ta không mềm yếu.”
“Ta không chần chừ.”
“Ta không biết sợ.”
Trường thật nhìn vào chính mình như nhìn một bức tượng quân sự được làm bằng đá cẩm thạch vô cảm.
Ông chậm rãi nói:
“Mày không phải tao. Mày là tao… khi bị cắt bỏ phần con người.”
Bản thể hoàn hảo không thay đổi nét mặt:
“Ta là phiên bản Chu Kỳ 0 coi là tiêu chuẩn sinh tồn.
Còn ngươi… là bản thử nghiệm.”
Trường tiến lên một bước:
“Hoàn hảo mà không biết yêu.
Không biết thương.
Không biết tin…
thì không thể chỉ huy ai cả.”
Không gian vang một tiếng keng như hai ý chí chạm nhau.
Thực tại của Kỳ – Đối mặt với bản thể không bao giờ ghen
Kỳ rơi vào một chiến trường tối như một linh hồn lạc.
Gió hú như tiếng thở của một con thú khổng lồ.
Trước mặt anh, một Kỳ khác bước ra – đẹp hơn, gọn gàng hơn, không một nét dao động.
Kỳ Hoàn Hảo.
Nó nói bằng giọng bình thản đến đáng sợ:
“Ta không ghen.”
“Ta không nóng nảy.”
“Ta không bốc đồng.”
“Ta không cần bất kỳ ai.”
Kỳ bặm môi, nắm cán dao:
“Không ghen tức là không thật.”
Kỳ Hoàn Hảo ngẩng đầu:
“Ghen là lỗi lập trình của cảm xúc.
Loại bỏ nó, ngươi sẽ trở nên vững vàng hơn ta.”
Kỳ siết cán dao:
“Không.
Tao chỉ ghen khi tao còn yêu.
Còn mày—
mày quá trống rỗng để ghen.”
Thực tại Kháng – Đối mặt bản ngã không bao giờ mất kiểm soát
Kháng đứng trong phòng luyện kim loại lạnh băng.
Mùi sắt, mùi mồ hôi, mùi chiến thắng cưỡng ép.
Kháng Hoàn Hảo bước ra, dáng đứng như một chiến binh được lập trình:
“Ta không nổi nóng.”
“Ta không mất kiểm soát.”
“Ta không dao động trước đau đớn.”
Kháng cười lớn – tiếng cười như nứt cả căn phòng:
“Thế mày không sống.
Mày chỉ tồn tại.”
Phiên bản hoàn hảo nói:
“Cảm xúc làm ngươi yếu.”
Kháng đáp:
“Không. Cảm xúc khiến tao chiến đấu vì người khác.
Còn mày – chỉ chiến đấu vì chiến thắng.”
Thực tại Chiến – Bắn tỉa hoàn hảo vs. con người thật
Chiến ngồi trong cánh đồng vàng, gió không rung.
Chiến Hoàn Hảo xuất hiện, khẩu súng nặng như luật định.
“Ta chưa từng bắn trượt.”
“Ta không bao giờ sai mục tiêu.”
“Ta không để tinh cảm ảnh hưởng nhiệm vụ.”
Chiến hạ súng xuống đất:
“Tốt. Nhưng mày không biết bảo vệ ai cả.”
Thực tại Lợi – Sự thật về nỗi sợ mất 22
Lợi thấy mình trong khu rừng trắng như bị phủ tuyết.
Lợi Hoàn Hảo đứng trước mặt:
“Ta không sợ mất 22.”
“Ta không cần 22.”
“Ta bảo vệ ai cũng không run.”
Lợi hét lên:
“Vì mày không biết thương ai cả!”
Thực tại 53 – trí tuệ tuyệt đối đối đầu trái tim cô đơn
53 Hoàn Hảo nói:
“Ta không cần ai.”
“Ta không cô đơn.”
“Ta không chờ đợi sự công nhận.”
53 mỉm cười buồn:
“Nếu mày không cô đơn… mày không thể hiểu trí tuệ thực sự.”
Thực tại 29 – logic tuyệt đối đối mặt con người biết sai
29 Hoàn Hảo như chiếc CPU sống.
“Ta không sai.”
“Ta không sợ sai.”
29 lắc đầu:
“Sai lầm là cái làm tao thành người.”
Trận chiến bắt đầu – không cần vũ khí
Không dao.
Không súng.
Không đổ máu.
Nhưng mỗi bản thể hoàn hảo lao vào bản thể thật bằng lời nói triệt tiêu, bằng ký ức tinh lọc, bằng sự phán xét tuyệt đối.
Các bản thể hoàn hảo là “con người trừ đi tất cả điểm yếu”.
108 thật là “con người cộng với tất cả điểm yếu”.
Hai cực chạm nhau — không phải để giết, mà để đo bản chất tồn tại.
Mỗi thành viên 108 đều chịu đựng:
- sự phán xét
- sự so sánh
- lời tuyên bố rằng mình “không đủ tốt”
- rằng “ngươi là lỗi của vũ trụ”
Nhưng Trường nhận ra đầu tiên.
Ông hét — không bằng giọng chỉ huy, mà bằng giọng một con người:
“ĐỪNG CHỐNG LẠI!
HÃY CHẤP NHẬN!”
Câu đó vang qua 108 tầng thực tại cùng lúc.
Rồi từng người buông vũ khí.
Buông cái tôi.
Buông phòng thủ.
Họ nói câu định mệnh:
“Tao không hoàn hảo.
Và điều đó – khiến tao là tao.”
Chính giây phút họ chấp nhận khiếm khuyết,
các bản thể hoàn hảo vỡ nát.
Bản thể hoàn hảo tan như gương
Không tiếng nổ.
Chỉ là:
- rạn
- nứt
- vỡ
- tan thành bụi trắng
Bản thể hoàn hảo tan rã vì chúng không thể đối đầu với bản thể thật đã chấp nhận mình.
Trường thở:
“Hoàn hảo…
là phiên bản chết của con người.”
Chu Kỳ 0 viết lên trời – lời phán quyết đầu tiên
108 trở lại khoang hội nghị, thở dốc.
Bầu trời toàn cầu sáng lên:
“108 — NHẬN DIỆN BẢN THỂ THẬT
THỬ THÁCH 3 — HOÀN THÀNH.”
108 mừng đến muốn khóc.
Nhưng ngay lập tức, dòng thứ hai hiện lên:
“CHỈ CÒN 1 NGƯỜI
CHƯA ĐƯỢC KIỂM TRA.”
Cả đội quay về phía 22.
22 đứng như bị rút hết máu.
EXO-5 gửi thông điệp thép:
— NGƯƠI —
LÀ — BÀI — THI — CUỐI —
— THỬ — THÁCH — 4 —
DIỄN — RA — TRONG — 72 — GIỜ —
Trường lập tức hỏi:
“Thử thách cuối là gì?”
EXO-5 đáp bằng dòng chữ khiến tim 108 gần như ngừng đập:
— PHÁN — XÉT — 22 —
THAY — TOÀN — NHÂN — LOẠI —
Và bầu trời viết câu cuối:
“THỬ THÁCH CUỐI:
LINH HỒN CỦA CHU KỲ 4.”
108 chết lặng.
22 – người có bản thể hai tầng –
giờ sẽ bị Chu Kỳ 0 phán xét để quyết định:
liệu nhân loại có xứng đáng tồn tại hay không.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
