CHƯƠNG II — PHẦN 5

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

CHIẾN — NGƯỜI MỈM CƯỜI TRƯỚC GIÔNG BÃO

Tín hiệu của Kháng và quyết định của Trường

Chiến đang ngồi trước bàn phân tích khi tín hiệu của Kháng gửi về chớp sáng trên màn hình:

“Eclipse chỉ là lớp giữa. Điều Phối Viên thuộc lực lượng cao hơn.
Tôi theo dấu.
Đừng chạm vào tôi.
Đừng gửi ai theo — ngoại trừ người phù hợp.”

Trường đọc xong, quay sang Chiến:
“Cậu lên đường ngay.”

Chiến thả bút xuống, hỏi:
“Vì tôi phù hợp… hay vì tôi là kẻ điên duy nhất thích nhảy xuống hố khi không thấy đáy?”

Kỳ trả lời thay Trường:
“Vì cậu đọc được hỗn loạn như đọc sách.”

Trường chỉ nói một câu:
“Kháng chỉ tin cậu trong lần nhiệm vụ này.”

Chiến đứng dậy, khoác áo, miệng vẫn nở nụ cười nửa miệng:
“Tin thì tốt. Nhưng… tin đến mức kéo tôi vào chỗ các ông gọi là ‘Hội phía sau Eclipse’ thì hơi nhiều đấy.”

Trường đáp:
“Cậu sinh ra để đi vào chỗ đó.”

Từ Trung Á sang Đông Nam Á — nơi các luồng đen giao nhau

Điểm cuối Kháng gửi tọa độ nằm ở một tuyến vận tải quốc tế, gần vùng biển hỗn loạn mà Chiến đã theo dõi nhiều tháng qua: Cảng Rồng Xanh.

Một điểm giao giữa:

  • hàng hóa hợp pháp,
  • dòng tiền rửa đen,
  • tuyến buôn linh kiện AI trái phép,
  • và đặc biệt: con đường vận chuyển của những thứ không được ghi vào bất kỳ hệ thống nào.

Chiến hiểu ngay: Kháng đang theo dấu Điều Phối Viên, còn con đường đó dẫn thẳng về lãnh địa của Eclipse — nơi dữ liệu và hàng hóa được gói trong cùng một container.

Anh đáp trực thăng xuống bãi đáp tạm. Gió đêm tạt vào mặt, mang mùi mặn và mùi dầu cũ. Đó là mùi của những thứ bị che đậy quá lâu.

Ở cuối bến cảng, một bóng người đứng chờ:
Con Mực — tay buôn tin đồn, kẻ sống ở giữa các tầng ngầm.

Chiến giơ tay chào:
“Người đưa tin của tôi.”

Con Mực cau mày:
“Tôi không đưa tin. Tôi chỉ kể thứ mà tôi thấy… rồi quên ngay sau khi kể.”

“Vậy kể đi.” — Chiến ra hiệu.

Con Mực chỉ về phía bãi chứa container:
“Kẻ mà ông tìm… đã đến đây hai lần trong ba ngày. Lần thứ nhất hắn gặp một nhóm không phải người địa phương. Lần thứ hai… hắn không đi bộ ra. Có người đưa hắn vào xe kín.”

Chiến hỏi:
“Có ghi lại mặt hắn không?”

Con Mực lắc đầu:
“Không camera nào nhìn thấy hắn. Nhưng… tôi nhìn thấy.”

“Hắn trông thế nào?”

Con Mực run nhẹ:
“Không giống con người. Không phải robot. Giống như một người đã quên cách làm người.”

Chiến bật cười:
“Tốt. Loại đối thủ mà tôi thích.”

Container xám — điểm giao giữa sự thật và giả dối

Chiến bước vào bãi container xám khổng lồ. Nhịp tim anh hoàn toàn ổn định, như người đang đi dạo thay vì vào vùng mà bất cứ sai lầm nào cũng có thể khiến toàn quốc gia trả giá.

Một thùng container không mã số, không vận đơn, không được kiểm tra, không nằm trong bất kỳ hệ thống nào — đứng im như một ngôi mộ.

Con Mực nuốt nước bọt:
“Ông định mở nó? Ai mở cái này trước đây đều mất tích.”

Chiến đáp nhẹ:
“Tôi không đến để sống lâu.”

Anh bật khóa, mở cửa.

Bên trong:
Không phải vũ khí.
Không phải xác chết.
Không phải hàng lậu.

Mà là một cỗ máy AI quân sự dạng lõi, đang chạy bằng nguồn nội sinh.
Các dòng code xoắn ốc, tự thay đổi theo thời gian thực — không theo logic máy tính thông thường.
Nó đang nghe.
Nghe môi trường.
Nghe sóng từ.
Nghe cả nhịp tim của những kẻ đứng gần nó.

Chiến nói khẽ:
“Thứ này có thể lập bản đồ chiến lược của một quốc gia trong vài giây.”

Con Mực hỏi:
“Nó đến từ Eclipse?”

Chiến cúi sát xem cấu trúc vỏ thép:

“Không. Đây đến từ bên trên Eclipse.”

Sự xuất hiện của kẻ đứng trong sương

Đột nhiên, đèn trên cao nhấp nháy.
Chiến hiểu ngay — không phải sự cố điện.

Ai đó đang cắt ánh sáng, không phải để ẩn mình, mà để che một chuyển động.

Chiến thì thầm:
“Kẻ Kháng gặp ở Đông Âu… đã theo đến đây.”

Con Mực run:
“Ông thấy hắn?”

“Chưa.”
Chiến mỉm cười: “Nhưng hắn đang nhìn tôi.”

Một bóng người xuất hiện giữa hai hàng container.
Dáng đứng im lặng đến mức khiến sương biển cũng không dám động.

Hắn cất giọng, bình thản:
“108 bắt đầu tò mò quá sâu rồi.”

Chiến xoay người, bước hai bước nhẹ như không:
“Vậy ra anh là Điều Phối Viên.”

Hắn đáp:
“Không cần gọi tên. Tôi là cầu nối.”

“Cầu nối giữa ai với ai?”

Hắn không trả lời.
Chỉ hỏi:

“Có phải Kháng gửi cậu đến?”

“Không.” — Chiến nhún vai. — “Tôi đến để xem anh dọa bọn tôi đến mức nào.”

Điều Phối Viên nghiêng đầu:
“Phản ứng nhanh. Tâm lý ổn. Nhưng hỗn loạn quá mức. Không phù hợp với những người chúng tôi tìm.”

Chiến cười hẳn:
“Ồ, tôi không đến để được tuyển.”

Trận đối đầu đầu tiên — không bằng sức, mà bằng logic

Hắn tiến một bước.
Chiến tiến một bước.

Con Mực lùi, sợ đến mức quên hít thở.

Hắn nói:
“Cậu nghĩ 108 có thể cản được tái cấu trúc toàn cầu sao? Bản đồ này không còn dành cho các quốc gia nữa.”

Chiến đáp:
“Vậy chắc tôi nên đốt bản đồ đó trước khi các anh dùng nó.”

Hắn cười nhẹ.
Lần đầu tiên giọng hắn lộ chút cảm xúc:

“Một người như cậu… đúng là phù hợp để gây nhiễu.”

“Chính xác.” — Chiến nói.
“Tôi sinh ra để làm nhiễu.”

Điều Phối Viên giơ tay — dấu hiệu ra đòn.

Nhưng trước khi hắn kịp làm gì, Chiến đã biến mất sau một bước trượt.
Không phải để chạy.
Mà để lấy vị trí.

Khi hắn quay lại, Chiến đã ở sau lưng.

“Đừng thử đoán tôi.” — Chiến nói.
“Vì thứ duy nhất không ai dự đoán được là người thích tạo hỗn loạn.”

Điều Phối Viên xoay người, tung một đòn chuẩn xác — có thể phá vỡ hộp sọ người bình thường.

Nhưng Chiến đỡ bằng đúng một động tác, không tiếng động.

Hắn khựng lại.

Chiến mỉm cười:
“Nhịp tấn công của anh chậm hơn 0,2 giây so với nhịp tim.”

Hắn lùi ra, lần đầu tỏ vẻ ngạc nhiên thật sự.

“Cậu… nhìn được nhịp đó?”

Chiến nói:
“Tôi đọc hỗn loạn. Không phải dữ liệu.”

Cảnh báo cuối cùng

Điều Phối Viên dừng tấn công.

Không phải vì sợ.
Mà vì hắn đã thu thập đủ dữ liệu.

Hắn nói chậm:
“108 không hiểu họ đang chạm vào thứ gì. Eclipse chỉ là chiếc mặt nạ. Còn thứ đeo mặt nạ đó… không muốn nhìn thấy các người tiến xa.”

Chiến hỏi:

“Nó tên là gì?”

Điều Phối Viên mỉm cười:
“Cậu sẽ tự nhìn thấy.”

Rồi hắn quay người.
Không bỏ chạy.
Không trốn.
Chỉ bước đi — như thể bóng tối há miệng nuốt hắn.

Con Mực run giọng hỏi:
“Ông… định làm gì?”

Chiến nhìn vào container chứa AI xoắn ốc, rồi nhìn ra biển.

“Tôi sẽ báo cho 108… và bắt đầu gây bão.”

“Bằng cách nào?”

Chiến cười:
“Đơn giản. Tôi sẽ khiến Eclipse phải lộ ra.”

Con Mực nuốt nước bọt:
“Lộ ra cái gì?”

Chiến đáp:

“Lộ ra ai đang điều khiển nó.”

Anh đóng container xám lại.
Nhìn bầu trời đen.
Hít một hơi dài.

Rồi nói nhỏ:

“Kháng… tôi đã thấy vết chân của con quái vật anh nói. Giờ đến lượt tôi kéo nó ra ánh sáng.”

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang