Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
KHÁNG — NGƯỜI ĐỐI THOẠI VỚI BÓNG TỐI
Bước xuống nấc thang của thế giới ngầm
Vela dẫn đường qua một dãy nhà kho cũ. Tuyết tan thành lớp bùn xám, ánh đèn đường chập chờn như đang cố thở. Kháng không nhìn cảnh vật — chỉ nghe.
Ông đang nghe nhịp.
Không phải nhịp của thành phố, mà là nhịp của kẻ đang theo dõi họ từ xa.
“Ông thấy chứ?” — Vela thì thầm.
“Ừ.” — Kháng đáp. — “Một kẻ theo dõi giỏi đến mức không để lại bóng… chính là bóng.”
Kháng chưa nhìn thấy hắn, nhưng ông biết có một người đang bám họ từ nãy: bước chân đều, nhịp tim chậm, tần số chuyển động ổn định như được lập trình.
Không phải robot.
Nhưng cũng không hoàn toàn là người bình thường.
Kẻ đó bước như đã biết trước lối đi của họ.
Nhà kho số 17 — nơi sự thật không dám ló mặt
Cánh cửa kim loại của nhà kho mở ra với tiếng rít lạnh. Bên trong tối đến mức bóng tối không phải thiếu ánh sáng, mà như một chất lỏng đen đang ngập dần lên cổ.
Vela bật đèn pin.
Kháng nắm tay cô lại:
“Không dùng đèn. Chúng nhìn thấy tia trước khi cô thấy bóng.”
Ông dùng một đèn hồng ngoại. Dưới ánh tím mờ, căn phòng hiện ra: bàn lộn nhào, vỏ đạn rơi, những mảng tường bị đục mở để tháo ổ dữ liệu. Nhưng có một thứ còn lại nguyên vẹn — một ghế sắt vẫn còn hơi ấm.
“Có người vừa ngồi đây.” — Kháng nói.
Vela nuốt khan: “Có phải… một trong ba nhà khoa học bị bắt?”
Kháng không trả lời. Ông tiến lại ghế, dùng tay cảm nhận độ ấm và hướng hơi nóng. Kế đó, ông xác định được:
- Người đó rời ghế chưa đến 40 giây.
- Cao khoảng 1m83.
- Sải chân dài.
- Gót giày bằng vật liệu composite đặc thù của nhân viên bảo mật cấp quốc tế.
Kháng quay sang Vela:
“Còn ai ở đây?”
Cô lắc đầu:
“Không ai. Chỉ có gã theo dõi ngoài kia.”
Kháng đáp:
“Không. Gã theo dõi là người vừa rời ghế.”
Trong bóng tối, kẻ điều phối lên tiếng
Một giọng nói vang lên từ phía cuối nhà kho.
Không lớn. Không đe dọa.
Nhưng đủ để làm mọi máy đo nhịp tim sai lệch nửa nhịp.
“Tôi đã đợi ông, Kháng.”
Vela giật mình, quay đèn pin.
Kháng kéo tay cô:
“Không nhìn. Nghe.”
Bởi Kháng đã nhận ra:
Giọng đó không vọng lại từ tường.
Không qua loa.
Không qua máy.
Nó đến từ ngay sau lưng họ.
Kháng xoay nửa người, tay đặt gần súng — nhưng không rút, vì ông biết rút súng lúc này là dại.
Kẻ đó đứng giữa bóng tối như một phần của nó.
Dáng người mảnh, gọn, động tác cực ít — kiểu người đã được huấn luyện không để lộ chuyển động thừa.
“Ông tìm Eclipse.” — hắn nói.
“Và Eclipse tìm ông.”
Kháng hỏi:
“Còn người trên ghế?”
Hắn mỉm cười trong bóng:
“Được chuyển giao rồi. Không phải để tra tấn hay giết. Ông nghĩ chúng tôi thô thiển vậy sao?”
“Người đó sẽ được dùng vào việc gì?” — Kháng hỏi.
Hắn đáp bằng chất giọng như đang giảng bài:
“Để hoàn thiện thứ mà các ông gọi là AI chiến tranh. Nhưng từ ‘chiến tranh’ nhỏ quá. Thứ chúng tôi xây là… Bộ Não Mạng.”
Vela rít lên: “Các người dùng con người làm nơ-ron sinh học?”
Hắn nhún vai:
“Chúng tôi không ‘dùng’. Họ tự nguyện — khi được thuyết phục rằng họ đang cứu thế giới khỏi chính loài người.”
Kháng hỏi:
“Và ngươi thuyết phục họ?”
“Không.” — hắn đáp. — “Tôi chỉ điều phối.”
Kháng hiểu.
Người này không phải chiến binh.
Không phải nhà khoa học.
Không phải sát thủ.
Hắn là Điều Phối Viên.
Tầng trên cùng của Eclipse.
Trò chơi hai bước
Kháng nắm chặt tay, nhưng giọng vẫn bình:
“Ta không đến đây để thương lượng.”
Điều Phối Viên cười:
“Tôi biết. Ông đến để phá. Nhưng ông không thể phá thứ ông chưa nhìn thấy.”
Vela thì thầm: “Kháng, hắn đang câu giờ…”
“Không.” — Kháng chặn. — “Hắn đang bẻ cấu trúc.”
“Cấu trúc gì?”
“Cấu trúc quyết tâm.”
Điều Phối Viên nói tiếp:
“Eclipse không phải tổ chức. Không phải hội kín. Không phải phe. Eclipse là… nhịp. Nhịp của hỗn loạn. Và mỗi hỗn loạn đều có người nghe được.”
Kỳ — Kháng biết — chính là người nghe nhịp.
Và Eclipse biết điều đó.
Điều Phối Viên nói:
“Ông có hai lựa chọn.
Một: rút lui. Chúng tôi sẽ quên ông.
Hai: đi tiếp. Và chúng tôi sẽ không giết ông. Chúng tôi sẽ giết tất cả những người ông từng bảo vệ.”
Kháng hỏi:
“Lựa chọn thứ ba?”
Hắn nghiêng đầu, như không ngờ:
“Ở đâu có lựa chọn thứ ba?”
Kháng đáp:
“Ở chỗ ta viết ra nó.”
Ông rút súng — không bắn vào Điều Phối Viên — mà bắn vào trụ đèn trên cao.
Bóng tối đổ xuống như một tấm màn.
Cuộc truy đuổi trong bóng đen
Khi ánh sáng phụ bật lên, Điều Phối Viên đã biến mất — nhưng hắn để lại dấu vết mà Kháng cố tình ép:
- Dấu chân chuyển xương.
- Nhịp chạy êm theo mô hình đặc thù của lính đặc nhiệm Balkan.
- Một vệt mùi hóa chất từ áo khoác công nghệ chống nhận diện.
Vela hỏi:
“Ông làm hắn chạy để làm gì?”
Kháng đáp ngắn:
“Để biết hắn thuộc lực lượng nào.”
“Hắn là Eclipse mà.”
“Không. Eclipse không tuyển lính từ Balkan. Chúng tuyển từ nơi khác.”
Vela mở to mắt:
“Tức là… Eclipse không phải một tổ chức? Mà là liên minh?”
“Đúng.” — Kháng đáp.
“Eclipse không có quốc tịch. Nhưng Điều Phối Viên luôn có.”
Kháng quay đầu nhìn bóng đêm phía xa:
“Và hắn đã để lộ mình. Chúng ta sẽ theo hắn đến cửa sau của Eclipse.”
Bản đồ của kẻ điều phối
Kháng tìm thấy trên ghế sắt một mảnh giấy nhỏ bằng vật liệu chống cháy. Trên đó không có chữ, chỉ có một ký hiệu xoắn ốc ba tầng — không phải logo Eclipse.
“Cái này là…?” — Vela hỏi.
“Không phải Eclipse.” — Kháng nói. — “Mà là tổ chức điều khiển Eclipse.”
“Anh đang nói đến… Hội Không Hình à?”
“Không.” — Kháng đáp, giọng thấp xuống. — “Thứ cao hơn. Thứ mà Định từng cảnh báo. Thứ mà Kỳ chạm vào dưới đáy biển.”
Vela rùng mình:
“Vậy Điều Phối Viên chỉ là con rối.”
Kháng bỏ ký hiệu vào túi áo:
“Một con rối giỏi đến mức dám đe dọa 108.”
Ông quay về phía lối ra, nhìn bầu trời đen:
“Chúng ta theo dấu hắn. Nhưng tôi đi trước.”
“Vì sao?” — Vela hỏi.
Kháng đáp:
“Vì bước tiếp theo này… có thể không còn đường quay lại cho người chưa quen nhìn thấy mặt thật của bóng tối.”
Kháng đưa đường — và lời nhắn
Kháng gửi tin về 108:
“Eclipse chỉ là lớp giữa. Điều Phối Viên thuộc một lực lượng cao hơn. Chúng đã bắt đầu ‘Soạn Lại Bản Đồ Thế Giới’.
Tôi theo dấu.
Đừng chạm vào tôi.
Đừng gửi ai theo — ngoại trừ người phù hợp.”
Trường nhận tin — và chỉ viết lại đúng một câu:
“Chiến đang trên đường tới.”
Kháng đọc dòng đó trong bóng tối, khóe miệng nở một nụ cười hiếm hoi — vừa mừng, vừa biết rằng từ đây… thế giới sẽ sang trang khác.
Bởi khi Chiến bước vào một chiến dịch —
không phải chỉ để điều tra.
Mà để đảo ngược bàn cờ.
Kháng chỉnh lại áo khoác, buộc lại dây giày.
Rồi ông nói nhỏ, chỉ đủ một mình nghe:
“Được rồi, Eclipse. Giờ thì chúng ta bắt đầu thật sự.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
