Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
ĐỊNH — NGƯỜI GIẢI MÃ GIỮA NHỮNG CHỖ TRỐNG CỦA THẾ GIỚI
Khi “bóng ma” xuất hiện giữa các khe dữ liệu
Định đang ngồi trong phòng phân tích tầng sâu thứ ba của 108 khi tất cả đèn tắt trong đúng 0,7 giây.
Sự cố nhỏ. Lỗi hệ thống. Với ai khác, nó là chuyện bình thường.
Nhưng với Định, người có trực giác về dữ liệu nhạy như cảm giác đau trên vết thương cũ, 0,7 giây ấy quá chính xác để là sự cố.
Ngay khi đèn bật lại, màn hình của anh cũng bật—không theo lệnh, mà theo sự can thiệp.
Một dòng mã đỏ chớp:
S_01 ACTIVE
Định không giật mình.
Anh chỉ ngồi thẳng lưng hơn.
S_01 — Specter-01 — “bóng ma” mà Hội Không Hình đang cố xóa khỏi lịch sử số.
Nếu bóng ma hiện lại trên màn hình của Định, nghĩa là một trong ba điều:
- Hắn tồn tại.
- Hắn biết 108 đang theo dõi hắn.
- Hắn muốn chỉ riêng Định nhìn thấy hắn.
Định thở nhẹ:
“Vậy cuối cùng, anh cũng xuất hiện.”
Dấu vết không ai nên thấy
Mã S_01 chạy qua màn hình, không theo cấu trúc tấn công.
Nó… như đang tìm đường dẫn vào cuộc đối thoại.
Định ghi nhận:
- Không phá tường lửa
- Không cài mã độc
- Không lấy dữ liệu
- Không chiếm quyền thiết bị
Chỉ chạy một vòng, như một kẻ bước vào phòng và đi một vòng để nhìn từng vật thể.
Định nói nhỏ, dù biết âm thanh không truyền đi đâu:
“Anh muốn nói chuyện với tôi?”
Mã S_01 thay đổi trong tích tắc, bật ra một câu lệnh:
// WHO ARE YOU LOOKING FOR, DECODER?
Định không chớp mắt:
“Người mà Hội Không Hình đang cố xóa.”
Màn hình đáp:
// THEN STOP LOOKING. YOU SEE TOO MUCH.
Định tựa lưng vào ghế.
Nụ cười rất nhạt:
“Đó là công việc của tôi.”
Trường gọi — và lệnh truy tìm ngược
Trường xuất hiện trước cửa mà không báo trước.
“Định, ta có vấn đề.”
Định không quay lại:
“Tôi biết. Specter-01 nhắn tin cho tôi.”
Trường đứng im vài giây—hiếm khi ông ngạc nhiên, và lần này ông thật sự ngạc nhiên.
“Cậu chắc nó không tấn công?”
“Nếu muốn, nó đã làm rồi.” — Định đáp.
“Specter không thích phá. Hắn thích… xóa.”
Trường cau mày:
“Xóa cái gì?”
Định nhìn vào chuỗi mã vẫn đang chạy:
“Xóa dấu vết của chính hắn. Và tất cả những gì liên quan đến hắn.”
Trường hỏi:
“Cậu biết hắn là ai chưa?”
Định lắc đầu:
“Không. Nhưng tôi biết một điều quan trọng hơn: hắn đã từng thuộc một tổ chức. Mà tổ chức đó… không muốn hắn tồn tại.”
“Lực lượng nào?” — Trường hỏi.
Định nhìn thẳng vào mắt Trường:
“Không phải Eclipse. Không phải Hội Không Hình.
Một thứ cao hơn.”
Trường siết tay:
“Cao hơn Eclipse?”
“Vâng.” — Định đáp. — “Một lực lượng vận hành trong khoảng trống giữa dữ liệu, nơi luật quốc tế không với tới được.”
Xuống phố — theo dấu của thứ không để lại dấu
Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, Định rời tầng ngầm của trung tâm.
Anh đeo ba-lô nhỏ, mang theo ba vật:
- một thiết bị đọc nhiễu,
- một cuốn sổ giấy (không thể bị hack),
- và một cây bút chì.
Anh đi vào thành phố như một người bình thường.
Không vũ khí.
Không bảo vệ.
Không liên lạc.
Bởi vì để tìm Specter-01, anh phải trở thành một bóng ma đúng nghĩa.
Định bước vào quán cà phê khuất trong con hẻm nhỏ.
Anh chọn bàn gần cửa sổ, rót tách trà nóng, rồi vẽ lên sổ một đường xoắn ốc.
“Tầng 1: biến mất nhận dạng.
Tầng 2: biến mất trong dữ liệu.
Tầng 3: biến mất khỏi ký ức người khác…”
Anh dừng lại.
“…Tầng 4: biến mất khỏi sự thật?”
Một tiếng gõ nhẹ vang trên cửa kính.
Định ngẩng đầu.
Không ai bên ngoài.
Nhưng trên mặt kính, ai đó đã viết một câu bằng đầu ngón tay:
STOP.
Ngay sau đó, một cơn gió lạnh chạy dọc sống lưng anh.
Không phải gió ngoài đường.
Một người nào đó vừa đứng sau anh không đến một phút trước.
Specter-01 gửi tin nhắn thật
Khi Định quay lại sổ, một mảnh giấy lạ nằm trong đó. Anh không cảm nhận được ai đã đặt vào.
Trên giấy chỉ có một câu:
“Đừng tìm trong các hệ thống. Tìm trong ký ức bị lệch.”
Định hiểu ngay:
Specter-01 không ẩn trong dữ liệu.
Specter-01 ẩn trong những sai lệch của thế giới thật.
Những sự kiện “không đúng lắm” nhưng không ai đặt câu hỏi:
- Một nhà khoa học được cho là đã chết, nhưng giấy tờ lại biến mất trước đó một ngày
- Một thành phố từng có 2.000 dân đột nhiên được ghi nhận là 1.998
- Một bức ảnh lịch sử bị đổi mất một người đứng bên phải
- Những vụ mất tích mà không ai nhớ là họ tồn tại
Định thở dài:
“Hóa ra anh là dạng bóng ma giữa các dòng lịch sử.”
Anh đứng dậy, rời quán.
Khi vừa đóng cửa…
Một dòng chữ mới hiện lên trên kính:
“TỐI NAY, ĐỊNH.
TÔI SẼ GẶP CẬU.”
Không địa điểm.
Không thời gian.
Nhưng Định biết — bóng ma không cần hẹn.
Bóng ma đến khi ta sắp tìm ra nó.
6. Cuộc chạm trán không có hình dạng
Định đi bộ qua cầu vượt vắng.
Thành phố về đêm lạnh, hơi nước bốc lên từ sông, ánh đèn vàng phản chiếu như những con mắt đang dõi theo.
Anh dừng lại ở giữa cầu.
Một giọng nói vang lên phía sau:
“Định. Đừng quay lại.”
Định không quay.
Anh biết nếu quay, bóng ma sẽ biến mất.
Giọng nói tiếp:
“Cậu nhìn quá sâu.
Những người như cậu… chết vì chính thứ họ tìm.”
Định bình thản:
“Anh là Specter?”
Tiếng cười nhẹ như gió:
“Tôi từng là.
Giờ tôi chỉ là thứ còn sót lại của một hệ thống muốn xóa tôi.”
“Vì sao?”
“Vì tôi biết mô hình của họ.
Mô hình để viết lại thế giới.”
Định khẽ nói:
“Eclipse?”
“Eclipse chỉ là một trạm trung chuyển.”
“Vậy ai đứng trên Eclipse?”
Im lặng.
Rồi một câu trả lời nhỏ, rất nhỏ, nhưng đủ khiến nước sông dường như lạnh thêm:
“Thứ đứng trên Eclipse… cũng đang đứng trên cả 108.”
Định cảm giác tim mình lỡ một nhịp.
“Chúng tôi muốn tìm nó.” — anh nói.
Giọng Specter đáp:
“Không.
Cậu muốn tìm.
Còn 108… chưa sẵn sàng.”
Một cơn gió mạnh thổi qua.
Khi nó dứt — không còn ai phía sau anh nữa.
Chỉ còn một mảnh giấy rơi vào tay anh.
Trên đó ghi đúng 4 ký tự:
“T-Σ-122”
Định nhìn nó, cố hiểu.
Rồi anh rùng mình — lần đầu tiên trong đời:
Mã này…
không thuộc bất kỳ hệ thống nào trên Trái Đất.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
