CHƯƠNG II — PHẦN 8

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

THẮNG — NGƯỜI BƯỚC QUA LÀN RANH KHÔNG AI NHÌN THẤY

Người duy nhất Trường không bao giờ ra lệnh thẳng

Trong số Tám Người Chọn, chỉ có một người Trường không bao giờ nói câu:
“Cậu phải làm…”

Người đó là Thắng.

Không phải vì Thắng không nghe lệnh.    Mà vì Trường biết một điều rất đơn giản:

   Khi Thắng tự ý di chuyển, nghĩa là cơn bão đã đến trước khi radar kịp báo động.

Đêm đó, khi Trường nhận được tin nhắn cuối từ Định:

“Mã T-Σ-122 — thuộc lực lượng đứng trên Eclipse.”

…ông lập tức gọi toàn bộ 108 vào trạng thái cảnh giới.

Chỉ có một người… không thể gọi được.

Thắng.

Người rời khỏi bản đồ

Trong khi trung tâm 108 chìm trong báo động ngầm, Thắng đang đứng giữa một nhà ga bỏ hoang. Không đèn, không tiếng còi, chỉ có tiếng gió quét qua nền xi măng rỗ.

Anh nhìn lên một camera cũ, lớp kính vỡ.

“Không còn thời gian,” anh nói nhỏ.

Bàn tay phải của anh xoay nhẹ chiếc nhẫn kim loại mỏng—thiết bị ghi lại dấu vết động học cấp vi mô.

Từ xa, có người bước đến.

Một người đàn ông mặc áo khoác dài, đội mũ trùm, dáng thấp đậm. Gương mặt hắn bị che hoàn toàn bởi mặt nạ đen.

Hắn dừng cách Thắng bốn mét:

“Lợi nói đúng.
Mày sẽ tự đến.”

Thắng không trả lời.

Người kia xoay đầu nghiêng một chút—một cử chỉ của kẻ quen săn mồi:

“Specter-01 muốn gặp mày.”

Cái bẫy không có cửa vào

Người đàn ông đeo mặt nạ quay lưng, ra hiệu:

“Đi theo.”

Thắng bước, không nhanh, không chậm.

Đường ray dẫn xuống một hầm kỹ thuật cũ—nơi từng dùng để bảo trì tàu điện nhiều thập kỷ trước. Giờ nó chỉ còn lại bóng tối và mùi kim loại ẩm.

Ở cuối đường hầm, một cánh cửa sắt đứng im.

“Vào đi.” — người đeo mặt nạ nói.

Thắng nhìn cánh cửa.

Không bản lề.

Không tay nắm.

Không đường mở.

Anh bật cười rất nhẹ:

“Cửa không có lối vào.
Một bẫy cấp thấp.”

Người đeo mặt nạ khựng lại.

Trong một giây, ánh mắt hắn thoáng một sự… ngạc nhiên.

Thắng nói tiếp, giọng như gió lướt:

“Còn bẫy thật nằm…”

Anh xoay người.

“…đằng sau.”

Người đeo mặt nạ vừa kịp hiểu thì lưỡi dao ngắn của Thắng đã chạm vào cổ hắn—không giết, nhưng khóa toàn bộ chuyển động.

Hắn cố vùng, nhưng cơ thể không nghe lời.
Dao của Thắng không cắt sâu, nhưng nó chạm đúng điểm huyệt cổ làm tê liệt nửa thân.

Thắng nói:

“Specter không gửi người dẫn đường.
Specter gửi người loại bỏ nhân chứng.”

Hắn thở dồn:

“Không… không phải… tôi dẫn cậu tới…”

Thắng nghiêng đầu:

“Tới nơi cậu phải chết?”

Hắn im lặng.

Đó là câu trả lời.

Kẻ dẫn đường đã bị lập trình

Thắng lật cổ áo người đeo mặt nạ.

Dưới đó là một miếng chip dán trực tiếp lên da—một dạng điều khiển hành vi cục bộ. Không phải công nghệ của Eclipse.

Cũng không phải của Bóng Xám.

Thắng chạm nhẹ ngón tay lên chip.
Nó phát sáng xanh một lần rồi tắt hẳn.

“Điều khiển sinh học.” — anh thì thầm.
“Specter đang dùng phương pháp pha trộn.”

Hắn run:

“Cậu không biết… cậu đang đi sâu vào cái gì đâu…”

Thắng đáp:

“Tôi biết rõ hơn anh.”

Anh rút dao khỏi cổ hắn.

Người đeo mặt nạ đổ xuống.

Không chết—nhưng bất tỉnh.

Thắng lấy từ túi áo hắn một tờ giấy gấp tư.

Tờ giấy không chữ.
Chỉ có một ký hiệu:

T-Σ-122

“Mạ số của tổ chức đứng trên Eclipse…” — Thắng nói nhỏ.
“Định đã đúng.”

Những bước chân vô thanh

Thắng đặt người đeo mặt nạ xuống.
Anh nhìn quanh đường hầm—nghe tiếng rung cực nhẹ trong tường.

Có ai đó… đang di chuyển bên trên.

Không phải một người.

Nhiều người.

Bước chân cực nhẹ nhưng đều, cùng nhịp.

Không phải lính.

Không phải sát thủ thông thường.

Là dạng điều khiển từ xa.

Thắng nhắm mắt.

Hít một hơi.

Và anh bắt đầu… biến mất.

Không phải tàng hình theo nghĩa công nghệ.
Đó là kỹ thuật “xóa bóng” mà chỉ Thắng trong 108 làm được:

  • giảm nhiệt hồng ngoại,
  • điều chỉnh nhịp tim ổn định,
  • hòa chuyển động vào môi trường.

Một dạng biến mất mà camera thường mô phỏng thành nhiễu.

Trong bóng tối, mười người mặc đồ đen, đeo mặt nạ bạc tiến vào hầm.

Không nói.
Không nhìn nhau.
Không do dự.

Họ đi qua Thắng mà không dừng lại.

Thắng đứng đó, như một cột thép vô tri.

Khi cả toán đã đi đủ xa, anh mở mắt.

“Không phải Bóng Xám.
Không phải Eclipse.”

Anh thì thầm:

“Lực lượng T-Σ-122 thực sự tồn tại.”

Quyết định không ai trong 108 được phép làm

Thắng bước theo họ—nhưng với khoảng cách an toàn mà không một cảm biến nào bắt được.

Họ dẫn đến một khu hầm thứ hai, cách bề mặt gần bốn mươi mét.

Trong đó… không có máy móc, không có vũ khí, không có trung tâm dữ liệu.

Chỉ có một màn hình duy nhất treo giữa phòng.

Và trên màn hình—một dòng chữ:

HELLO, TREADer.

Thắng siết tay.

Giọng nói phát ra từ loa:

“Cuối cùng, mày cũng đến.”

Thắng hỏi:

“Specter-01?”

Giọng nói đáp:

“Không.
Ta còn đứng cao hơn Specter-01.”

Thắng nhíu mày.

“Lực lượng T-Σ-122?”

Giọng nói bật cười:

“Định đoán giỏi đấy.”

Trên màn hình hiện một biểu tượng xoắn kép.

“108 là rào cản duy nhất trên lục địa ngăn tương lai được tái thiết.
Nhưng rào cản có thể bị tháo rời… từng người một.”

Thắng im lặng.

Giọng nói chế nhạo:

“Chúng tao chọn mày đầu tiên.”

Thắng bình thản:

“Sai rồi.”

“Vì sao?”

Thắng nhìn thẳng lên màn hình:

“Vì các người đang nói chuyện với kẻ duy nhất trong 108 không có dữ liệu để xóa.”

Giọng nói im.
Một giây, hai giây, ba giây…

Rồi:

“Chúng tao sẽ tìm ra mày.”

Thắng đứng dậy:

“Cứ thử.”

Rồi anh đập vỡ màn hình bằng tay không—
và phòng ngầm rung chuyển.

Thắng gửi tin nhắn đầu tiên sau 34 giờ biến mất

Trường nhận được tin nhắn vào 04:37 sáng.

Chỉ đúng ba dòng:

“T-Σ-122 là tổ chức gốc.
Eclipse và Specter-01 chỉ là nhánh.”

Dòng cuối cùng khiến toàn bộ 108 chìm trong tĩnh lặng:

“Mục tiêu thật sự không phải chúng ta.
Mà là Người Được Chọn.”

Trường đứng bất động một lúc.

Rồi ông nói với tất cả những người còn lại trong phòng họp:

“Không ai trong 108 được rời khỏi căn cứ.
Chúng ta đã bước vào trận chiến mà không quốc gia nào muốn thừa nhận.”

Kỳ siết môi.
Nhất quay đi.
Kháng thở dài.
Chiến bật cười gượng.
Định nhíu mày.
Lợi im lặng như đá.

Còn Thắng…

Không ai biết anh đang ở đâu.

Chỉ biết rằng anh là người duy nhất có thể bước vào bóng tối hoàn toàn—
và trở về với câu trả lời.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang