CHƯƠNG IV — PHẦN 1

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

NHỊP ĐẦU TIÊN XUẤT HIỆN — NHƯ MỘT VÌ SAO ĐEN

Khi họ bước qua ranh giới mà thế giới không gọi tên

Con đường dẫn 22, 25 và 28 rời khỏi căn cứ không giống bất kỳ lối di chuyển nào họ từng biết. Không có hành lang. Không có ánh đèn. Không có bản đồ dẫn đường. 25 tiến thẳng về phía khu vực vốn chỉ là một phòng trống, đặt tay lên khoảng không và kéo nhẹ như tách một lớp màn vô hình.

Không gian phía trước rạn nứt thành một đường mong manh như vết xé trên mặt nước.

25 chỉ nói một câu, giọng trầm và chắc:

“Điểm gặp không nằm trong thế giới này.
Nó nằm giữa hai nhịp.”

22 không hỏi gì.
28 cũng không.
Cả hai chỉ nhìn vào khe mở ra trước mắt — nơi ánh sáng, bóng tối và chiều sâu hòa vào nhau theo cách khiến giác quan người không kịp phân biệt.

25 bước trước.
22 theo sau, dáng đi bình thản như thể cơ thể anh tự biết đường đi.
28 lùi lại nửa nhịp rồi bước vào — giống như người đã hiểu rất rõ rằng từ đây trở đi, chỉ có ba người họ.

Khi cả ba chạm vào “vết rách”, mặt đất dưới chân biến mất.

Và họ rơi vào một không gian không có tên.

Khi không gian bắt đầu đập nhịp

Đó không phải là rơi xuống hay rơi lên.
Đó là rơi vào một dạng độ sâu — thứ độ sâu không chạm đáy và không thuộc về bất kỳ quy tắc định vị nào.

Không có sương.
Không có màu.
Không có tiếng vọng.

Chỉ có nhịp.

Một nhịp mờ, kéo dài, rung lên như chạm vào dây thần kinh của cả tầng không gian.

28 khẽ đặt tay lên khoảng không bên cạnh mình. Không khí nơi anh chạm vào rung mạnh rồi lặng dần như bị hút về một trung tâm vô hình. Anh nói, giọng thấp:

“Có một nhịp phía trước…
nhưng không phải nhịp tự nhiên.”

25 gật nhẹ, mắt mở lớn như đang nhìn thấy những đường dẫn ẩn mà người khác không thấy:

“Đúng.
Đó là nhịp khởi đầu.”

22 dừng lại đúng một nhịp đập — một nhịp trùng với nhịp nền vô hình đang chạy xuyên qua không gian này.

Giọng anh lặng lẽ:

“Tôi cảm nhận được rồi.”

Điểm tối xuất hiện — như một vì sao đen

Ngay phía trước họ, thực tại bị bẻ cong.

Không phải nứt.
Không phải vỡ.
co lại, giống như bề mặt thế giới bị kéo về một tâm điểm vô hình.

Một điểm tối hình thành.

Nhỏ như đầu kim.
Rồi lớn bằng hạt bụi.
Rồi lớn dần như một giọt mực đen đang lan trong nước.

Không phát sáng.
Không phát âm.
Không tạo bóng.

Chỉ có nhịp.

THỤC—
THỤC—
THỤC—

Không phải âm thanh — mà là cảm giác đập thẳng vào cơ thể, như xương và tim của họ đồng thời trả lời.

28 lùi nửa bước.
25 nén thở.

Chỉ mỗi 22 là bước lên, không đổi nhịp, không đổi nét mặt.

Điểm tối xoắn lại, méo đi như một lỗ đen đang cố gắng lấy hình dạng ổn định. Những vòng xoay đen bạc bám quanh nó như một hệ hành tinh thô sơ đang hình thành.

28 bật thốt:

“Lõi… nó xuất hiện thật.”

25 thì thầm:

“Không phải tự xuất hiện.
phản hồi với nhịp của 22.”

22 không quay đầu lại.
Anh tiến thêm một bước.

Khoảnh khắc mọi thứ trở nên rõ ràng

Điểm tối mở rộng thành một khối xoáy, rung theo nhịp trầm khiến toàn bộ không gian đổi sắc.

Nhịp của nó —
khớp với nhịp của 22.

Không phải do 22 hòa theo.
Mà do Lõi tự điều chỉnh để trùng với anh.

28 chửi nhỏ:

“Trời đất… nó nhận cậu là trung tâm.”

25 hít sâu, giọng khàn lại vì căng:

“Không.
Nó nhận cậu ấy là phần đã mất.”

22 vẫn đứng thẳng, mắt phản chiếu ánh xanh đậm đặc từ tâm điểm xoáy.

“Kết thúc rồi.”

28 quát lên, như một bản năng sinh tồn:

“22!!
Đứng lại!!
Nó sẽ nuốt cậu mất!!”

22 quay đầu.
Một nụ cười mờ, buồn, và lạ lùng thoáng qua trên môi anh.

“Nếu tôi không hợp nhất với nó…
thì trái đất hợp nhất với nó.”

25 gật nhẹ, không do dự:

“Đúng.”

Khoảnh khắc 22 chạm tay — và thế giới nổ trắng

28 đứng thẳng, giọng nghẹn lại như thề:

“Chúng ta không bỏ cậu.”

22 nhìn anh, giọng nhẹ như ký ức xa xăm:

“Tôi biết.”

Và anh đặt tay lên bề mặt Lõi.

Không có nổ.
Không có ánh.

Chỉ có sự vỡ của mọi quy tắc.

Toàn bộ không gian trắng toát — không phải sáng, mà như ngập bởi một lớp thực tại mới.
Những vòng xoáy xanh bật lên từ tâm điểm, kéo dài, mở ra hàng trăm lớp không gian lồng vào nhau.

28 bị hất lùi.
25 phải bấu vào nền để giữ thăng bằng.
Cả tầng rung lên như một sinh thể vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ dài nghìn năm.

Khi xoáy trắng chuyển sang xanh thẫm, họ bắt đầu nhìn thấy — không bằng mắt mà bằng một tầng nhận thức khác:

Những Lõi Nhịp khác.
Dưới biển sâu.
Dưới lục địa.
Ở trung tâm của các dãy núi.
Trong ruột trái đất.

Những khối tim đá đen —
nhịp nhẹ, mơ hồ —
như đang chờ đến lượt mình.

28 thì thầm:

“…Không chỉ một.”

22 mở mắt, ánh xanh đậm như tâm sao:

“108 phải chuẩn bị.
Những Lõi khác đang thức dậy.”

Không ai phản bác.

Không ai dám.

22 nói tiếp, như người đã đứng ở rìa thế giới và nhìn thấy toàn cảnh:

“Mê cung chỉ là khởi đầu.”

Và thế giới rung lên theo nhịp của một kỷ nguyên mới.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang