CHƯƠNG III — PHẦN 4

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

M28 — NGƯỜI NẮM GIỮ NỬA SINH MỆNH

Khi 25 biến mất như thể chưa từng đứng trong phòng, không khí đột ngột trở nên nặng như bị ai bóp nghẹt.
Nhịp nền thành phố dao động mạnh — tới mức Kỳ phải giữ bàn để không mất thăng bằng.

Nhất hét lên:

“0.182 Hz đang nhảy!
Lõi nhịp bắt đầu tự dịch chuyển!”

Định lập tức mở hệ thống chống nhiễu, nhưng các module liên tục báo lỗi.
Chiến bật dậy, rút bộ liên lạc:

“25 chưa gọi.
22 chưa được phép bước vào.
Nhưng tần số đang tự ép!”

Trường khẽ nói, từng chữ một:

“Không.
Tầng Thứ 0 đang kéo nhịp về phía nó.”

Trong hỗn loạn đó, một điều xảy ra khiến cả căn phòng dừng lại như bị khóa cứng.

Không ai bước vào.
Không có tiếng cửa.
Không có bóng.
Không có tiếng thở.

Chỉ có một giọng nói vang lên trong bóng mờ góc phòng:

“…Đến lúc tôi xuất hiện.”

Tất cả quay lại.

Một người đang đứng ở đó — không phải từ sự di chuyển.

Mà như thể thế giới nhận ra anh muộn hơn một nhịp.

M28 — người mà sự sống không hoàn toàn giữ được

28 bước khỏi bóng đen.
Không khí quanh anh như bị hút nhẹ, giống khoảng trống giữa hai nhịp tim.

Ngoại hình trầm, bình tĩnh, nhạt như một tờ giấy trắng.
Nhưng ánh mắt — khi chạm vào ai — khiến người đó cảm giác:

Một phần của mình bị giữ lại trong im lặng.

Kháng lùi nửa bước — bản năng của người sống sót quá lâu.
Chiến ngừng cười.
Kỳ đứng thẳng hơn.
Lợi đặt tay lên dao theo phản xạ.

22 không phản ứng.
Như thể anh đã biết từ trước.

Trường nói nhỏ:

“28… cậu đến rồi.”

28 đáp:

“Tôi đến khi nhịp bắt đầu tách đôi.”

Nhất thì thầm:

“Tách đôi?”

28 nhìn màn hình tần số:

“Nhịp của người giữ nhịp cũ đang kéo 22 từ xa.
Nhưng 22 chưa bước vào cửa.
Kết quả là nhịp của cậu ấy… đang bị chia làm hai.”

Kỳ giật mình:

“Chia nhịp?
Nghĩa là cơ thể và tâm trí không còn đồng bộ?”

28 gật:

“Đúng.
Và nếu để quá 4 phút nữa…”

22 hỏi:

“Tôi sẽ chết?”

28 lắc đầu:

“Không.
Cậu sẽ rơi.”

Một từ đủ khiến cả phòng lạnh toát.

M28 — người có thể giữ M22 sống khi nhịp bị kéo

Trường tiến lại gần 28:

“Cậu đã sẵn sàng?”

28 gật:

“Tôi là người duy nhất trong 108 từng bước qua ranh giới mà 22 sắp bước.”

Nhất đứng bật dậy:

“Anh từng bước vào không gian giao thoa?”

28 đáp nhẹ:

“Không.”

Cả phòng khựng lại.

Rồi anh nói:

“Tôi từng chết.”

Im lặng tuyệt đối.
Ai cũng biết câu chuyện mờ ám trong hồ sơ 28 — nhưng không ai có quyền mở.

Chiến nuốt khan:

“Ý cậu là… cái lần cơ thể cậu dừng lại 14 phút?”

28 gật:

“Tôi đã thấy ranh giới.
Chỉ thế thôi.
Tôi không băng qua.”

Kỳ hỏi:

“Vậy tại sao cậu quay lại được?”

28 nhìn thẳng vào anh:

“Vì tôi không muốn đi tiếp.”

22 lên tiếng, giọng đều:

“Anh là người duy nhất biết cảm giác… bị kéo khỏi nhịp.”

28 gật.

“Tôi biết cách giữ một người…
khi họ bắt đầu tách khỏi chính mình.”

M28 nói điều mà không ai dám nghĩ thành lời

Nhất hỏi:

“Cậu cần thiết bị gì?
Chúng tôi chuẩn bị ngay.”

28 lắc đầu:

“Tôi không dùng thiết bị.”

Kháng nghiện thở:

“Vậy cậu lấy gì để giữ 22?”

28 nhìn 22:

“Bản thân tôi.”

Kỳ bật:

“Cậu muốn dùng nhịp chết của mình để neo nhịp sống của 22?”

28 không phủ nhận.

Chiến lẩm bẩm:

“Điên… Nhưng có lẽ là cách duy nhất.”

Định đặt tay lên bàn, khẽ run:

“Nếu anh dùng nhịp đó, hệ thần kinh của anh sẽ tụt trở lại trạng thái gần-tử.
Anh không quay lại được lần thứ hai.”

28 mỉm cười rất nhạt:

“Tôi biết.”

Trường nói chậm:

“28, tôi không thể ra lệnh cho cậu làm điều này.”

28 đáp:

“Không cần.
Tôi đã chọn từ trước.”

Cuộc đối thoại riêng giữa M28 và M22

28 đến đứng trước 22.
Hai người cao gần bằng nhau.
Im lặng.
Nhưng giữa họ, không khí như bị kéo căng.

28 nói:

“Khi cửa mở…
cậu sẽ cảm thấy cơ thể mình bị kéo ra ngoài lớp thực tại.”

22 không chớp mắt:

“Tôi biết.”

28 tiếp:

“Cảm giác đó sẽ khiến người bình thường phát điên.
Cậu không điên.
Nhưng cậu sẽ mất phương hướng.”

22 đáp:

“Tôi sẽ không để nhịp hắn chiếm tôi.”

28 lắc đầu:

“Không phải hắn.
Là chính cậu.”

22 hơi nghiêng đầu:

“Ý anh?”

28 nói câu mà chỉ người từng chết mới có thể hiểu:

“Khi cậu bước vào ranh giới…
có hai phần của cậu sẽ tách ra:
phần sống muốn đi tiếp,
phần sợ hãi muốn quay lại.”

Anh nhìn sâu vào mắt 22:

“Nếu tôi không giữ một phần đó…
cậu sẽ rơi vào khoảng giữa.”

22 im lặng.
Không phản bác.

28 nói nhẹ:

“Nên tôi sẽ giữ nó.
Giữ một nửa sinh mệnh của cậu… để cậu không rơi.”

Lời cảnh báo duy nhất của M28

Trường hỏi:

“Có gì 22 cần tránh không?”

28 trả lời:

“Có.
Cậu ta không được nhìn lại.”

Kỳ sững:

“Tại sao?”

28 bước vào vùng sáng đỏ, giọng trầm xuống mức gần như tiếng vọng:

“Vì khi cậu ta nhìn lại…
thứ đang chờ trong nhịp của hắn
sẽ nhìn thấy cậu ta.”

Nhất quay sang 22, giọng nhỏ:

“Cậu hiểu chứ?”

22 đáp:

“Tôi sẽ không nhìn lại.”

M 28 đưa ra điều kiện duy nhất của anh

Khi rời khỏi phòng chuẩn bị, 28 nói:

“Tôi có một điều kiện.”

Trường hỏi:

“Điều gì?”

28 nhìn cả sáu người trong 108 đang đứng đó:

“Khi thời điểm đến…
đừng ai ra lệnh cho tôi bỏ 22 lại.”

Không ai nói gì.

Không ai dám nói.

Chỉ có Trường — người hiểu rõ nhất bản chất nhiệm vụ — gật rất chậm:

“Không ai trong 108 bỏ đồng đội.”

28 mỉm cười — một nụ cười rất nhỏ, rất ngắn, và có thể là cuối cùng:

“Tốt.
Vì khi cửa mở…
tôi sẽ giữ 22,
kể cả khi cánh cửa đóng lại ngay trước mặt chúng ta.”

Anh quay đi.

Và lần này — không ai thấy 28 rời khỏi phòng.

Chỉ còn tiếng nhịp nền 0.182 Hz rung lên như một lời đếm ngược.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang