Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
THỬ THÁCH THỨ BA — NỖI SỢ
(Khi KHALDUR xé mở tầng sâu nhất trong tâm trí nhân loại)
04:21 sáng — Trái Đất “nín thở”
Sau thử thách Lòng Tham, tưởng như hành tinh sẽ cho loài người một nhịp nghỉ.
Nhưng không.
Trong tầng cảm ứng, 17 đứng bật dậy:
— Chỉ số “Nhịp Huyền”… về 0 rồi!
19 tái mặt:
— Không thể nào… chỉ số này chưa từng xuống 0.
17 lẩm bẩm:
— KHALDUR… đang siết lại tâm trí hành tinh.
Căn cứ rung rất nhẹ, giống như ai đó đặt cả bàn tay lên mặt đất ép xuống.
Trường nhìn lên trần, chậm rãi:
— Thử thách Nỗi Sợ… bắt đầu.
Bầu trời đen không phải vì đêm — mà vì bóng tối bị ép ra từ lòng đất
Bầu khí quyển thay đổi màu:
xanh → tím → đen → rồi thành đen rỗng, như có khoảng trống khổng lồ vừa mở.
Âm thanh kỳ lạ dội vào tim tất cả mọi người — không vào tai, mà vào tim:
— NGƯƠI — SỢ — GÌ — NHẤT —?
Hàng tỷ người khựng lại. Tim họ chậm thêm một nhịp.
Không ai chạy được.
Không ai bịt tai được.
Không ai trốn trong phòng kín được.
Nỗi sợ trồi lên như nước đen từ đáy giếng.
Toàn Trái Đất bị kéo vào “Ảo Giới Sợ Hãi”
Không phải mơ.
Không phải ảo giác.
Không phải nhìn thấy hình ảnh.
Mà là cảm sự thật tàn nhẫn nhất:
điều khiến mỗi người sợ đến mức không dám nói ra.
✦ Một người cha ở Ấn Độ
thấy bàn tay con gái trượt khỏi tay mình giữa dòng nước.
✦ Một người lính ở Ukraine
thấy đồng đội gục xuống vì chính mệnh lệnh của anh.
✦ Một người mẹ ở Brazil
thấy đứa con biến mất giữa bệnh viện đông người.
✦ Một thiếu niên ở châu Âu
thấy mình bị cả trường quay lưng, cô độc như không khí.
✦ Một tù nhân
thấy những người hắn từng giết đi đến gần, hỏi hắn: “Tại sao?”
Không ai chịu nổi.
Không ai giấu được.
KHALDUR đang ép loài người đối mặt với điều họ muốn chạy trốn nhất.
108 cũng bị kéo vào ảo giới — và sự thật thì tàn khốc
29
Thấy 108 bị xóa sổ.
Thấy 22 hóa thành nhịp đen.
Thấy chính mình đứng trong đống đổ nát, một mình.
29 thở gấp:
— Tôi… tôi sợ bị bỏ lại…
26
Thấy công thức Nhịp sai khiến cả hành tinh sụp.
Thấy Trường chết vì tin vào tính toán của anh.
26 run:
— Tôi sợ… tôi không đủ giỏi…
31
Thấy mình đọc nhầm nhịp, kéo theo 29 và 13 vào bẫy của SIGMA.
31 cắn răng:
— Tôi sợ không kiểm soát được thông tin!
Kháng
Thấy 22 chết trong buồng nhịp, gọi tên ông trong tuyệt vọng.
Kháng ngã xuống ghế:
— Tôi sợ mất nó…
như mất đứa con đầu tiên…
Không ai che giấu được nỗi sợ.
KHALDUR đang nhìn thẳng vào ruột gan từng người.
Nỗi sợ của Trường — sự thật lớn nhất
Trường đứng im, tay đặt lên bàn, ánh mắt sâu như vực.
Ảo ảnh của ông hiện lên:
· Trái Đất nứt.
· 108 bị diệt.
· 22 mất kiểm soát.
· Con tàu Lưỡi Gươm nổ trong im lặng.
· Và cuối cùng…
Trường thấy chính mình thất bại.
Trường nói khẽ:
— Tôi sợ… không đủ.
Không sợ chết.
Không sợ Lõi.
Ông chỉ sợ không làm đủ.
Đó là nỗi sợ đáng sợ nhất của một người chỉ huy.
Nỗi sợ của 22
Trên tàu, 22 bật dậy như bị bóp cổ.
Chiến hoảng:
— Cậu không ở Trái Đất! Sao vẫn bị kéo vào?!
22 nắm ghế, giọng run:
— KHALDUR… nó biết tôi mang nhịp của nó…
Ảo ảnh của 22 hiện lên:
· Kỳ chết để cứu cậu.
· Kháng biến mất giữa khoảng không.
· Con tàu bị EXO-5 “mời” vào xoáy.
· Và cuối cùng —
cậu thấy Trái Đất biến mất, như chưa từng tồn tại.
22 hét:
— KHÔNG!!
Chiến ôm lấy cậu:
— Nghe tôi! Cậu đang ở đây! Đừng để nó lôi cậu xuống!
22 run:
— Tôi sợ… tôi không cứu được ai…
Lần đầu tiên, 22 thừa nhận.
Và Nhịp đen trên người cậu tắt dần.
Tầng Nhịp báo nguy cơ diệt vong
Bảng số nhảy điên cuồng:
CHỈ SỐ SỢ HÃI TOÀN CẦU:
73% → 76% → 78%…
26 hét:
— Nếu lên 80%, KHALDUR sẽ mở “Cổng Thanh Lọc”!
17:
— 122 quốc gia đã vượt mức chịu đựng!
— Thế giới đang tan vỡ vì sợ!
30 đập bàn:
— Không ai chịu nổi mức này!
— Nếu không có lực đối kháng… Ta thua!
Cả căn cứ hỗn loạn.
Trên tàu Trường đứng yên.
Ông nhìn lên trần tàu— hoặc nhìn vào nơi nỗi sợ xuất phát.
Rồi ông gật đầu:
— Nếu nhân loại chống nỗi sợ một mình… sẽ gục.
— Ta phải cho KHALDUR thấy:
con người vẫn đứng được khi đi cùng nhau.
Ông đặt tay lên bảng.
Nhịp xanh đen nuốt lấy cánh tay ông.
Giọng nói của Trường truyền vào tâm trí toàn Trái Đất
Không phải mệnh lệnh.
Không phải triết lý.
Là sự thật của một người —
đối mặt với nỗi sợ của chính mình.
“Ta biết các ngươi đang sợ.”
“Ta cũng sợ.”
“Nhưng sợ hãi không làm ta yếu đi.”
“Sợ hãi nhắc ta nhớ…
mình còn điều để mất.”
Rồi ông nói câu khiến cả hành tinh khựng lại:
“Ngươi hỏi ta sợ gì nhất?”
“Tất cả chúng ta sợ…
mất nhau.”
“Và vì sợ điều đó…
chúng ta sẽ đứng lại.”
Một luồng sáng lan khắp thế giới.
KHALDUR hỏi câu cuối cùng — câu quyết định
Bầu trời co lại thành một xoáy xanh đen duy nhất.
Câu hỏi xuống:
— NGƯƠI — SẼ —
ĐỨNG — TRƯỚC —
NỖI — SỢ — CỦA — NGƯƠI — CHĂNG —?
Trường đáp —
không qua miệng, mà qua toàn bộ Nhịp Liên Tuyến:
“…TA ĐỨNG.”
Kết quả
Bảng nhịp sáng rực:
THỬ THÁCH 3 — HOÀN TẤT
CHỈ SỐ SỢ HÃI: 78% → 39%
ĐÁNH GIÁ: NHÂN LOẠI KHÔNG SỤP ĐỔ
TIẾP TỤC.
29 gục xuống vì kiệt sức.
35 thở khẽ:
— Chúng ta… qua rồi.
26 ôm đầu:
— Nhưng thử thách Nỗi Sợ chỉ là bước đệm…
Trường đứng vững khó nhọc, mồ hôi chảy xuống cổ áo.
Ông nhìn cả đội:
— Hãy nghỉ đi.
Thử thách tiếp theo… sẽ còn tàn nhẫn hơn.
Tên thử thách kế tiếp hiện lên trong bảng trung tâm:
THỬ THÁCH 4 — SỰ THẬT
Căn cứ lạnh đi như có bóng của một kẻ khổng lồ đứng ngay sau lưng nhân loại.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
