CHƯƠNG VIII — PHẦN 4

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

THỬ THÁCH THỨ TƯ — SỰ THẬT

(Khi KHALDUR bóc trần điều mà nhân loại trốn tránh)

05:31 sáng — Trái Đất rung nhẹ ở 17 điểm cùng một lúc

Không giống động đất.
Không giống từ trường thay đổi.
Không giống bất kỳ hiện tượng nào từng ghi nhận.

17 nhìn vào bản đồ Nhịp Sâu, mặt tái đi:

— Không… không phải rung chấn…
…đây là nứt ký ức.

19 quay lại:

— Nứt… ký ức là gì?

17 nuốt khô:

— Là khi Lõi số 3 mở tầng thông tin bị phong ấn dưới lòng đất…
…để chuẩn bị cho Sự Thật.

Trong phòng điều khiển, Trường khẽ đặt tay lên bàn.

Ông chỉ nói một câu:

— Chuẩn bị tinh thần.
Thử thách này… không có ai sống sót mà vẫn giữ bình thản.

Bầu trời mở thành “Minh Nhãn” — Con Mắt của KHALDUR

Bầu trời đổi màu từ xanh → xám → đen → rồi thành một mắt khổng lồ bằng nhịp, không phải vật chất.

Nó không nhìn bằng ánh sáng.
Nó nhìn bằng sự thật.

Ai nhìn lên cũng cảm giác:
bị soi đến tận xương.
Tận ký ức.
Tận những điều chưa từng nói với chính mình.

29 lùi lại:

— Tôi… tôi cảm giác như nó nhìn thẳng vào tim mình.

30 thì thầm:

— Không.
Nó đang đọc từng lớp dối trá mà mỗi người tự khoác lên.

Không có câu hỏi nào. Không có thử thách cụ thể.

Chỉ có… Sự Thật bị chiếu thẳng vào tâm trí từng người.**

KHALDUR không hỏi “ngươi là ai”.
Nó chiếu ra câu trả lời.

Mỗi người trên Trái Đất nhìn thấy — không bằng mắt — mà bằng nhịp cảm xúc:

Sự thật về chính mình

· ước mơ chưa bao giờ dám theo đuổi
· lời nói dối đã từng phá nát một người khác
· cảm xúc xấu âm ỉ mà ta giả vờ không có
· ghen tị
· ích kỷ
· những điều hối hận nhất

Sự thật về thế giới

· các cuộc chiến vô nghĩa
· những hy sinh bị lãng quên
· sự thật về các chính phủ
· sự thật về các lời hứa “hòa bình”

Sự thật về bản chất loài người

· nhân loại sợ cô độc hơn sợ chết
· khao khát được công nhận hơn là yêu thương
· và luôn muốn giấu sự yếu đuối của mình

Không còn ảo ảnh.
Không còn bóng tối.
Chỉ có ánh sáng trần trụi.

108 bị ép đối mặt trước tiên

26 — Người tính toán

Ảo hiện:
anh đã từng tính sai cấu trúc Nhịp năm 2015,
khiến một đội đặc nhiệm mất tích.

Anh đã giấu điều đó suốt 9 năm.

26 gục xuống:

— Tôi… đã để họ chết… vì tôi.

29 — Người mạnh mẽ

Ảo hiện:
cô ghen tị với 22.
Sợ rằng một ngày nào đó cậu thay thế cô trong vai trò “Người Giữ”.

29 ôm đầu:

— Tôi không mạnh mẽ…
Tôi chỉ… sợ bị bỏ lại…

31 — Người ghi chép

Ảo hiện:
anh ghi chép Nhịp không phải để bảo vệ nhân loại
mà để thỏa mãn cảm giác “biết nhiều hơn người khác”.

31 run:

— Tôi… dùng kiến thức để che đi nỗi sợ vô dụng…

Sự thật của Trường — điều ông chôn sâu hơn 20 năm

Hình ảnh xuất hiện trong tâm trí ông:

• 27 năm trước
• khi ông còn là sĩ quan trẻ
• ông đã nhận được tín hiệu lạ từ ngoài vũ trụ
• tín hiệu giống 22 bây giờ
• ông biết Trái Đất không cô độc
• nhưng ông giấu kín vì sợ thế giới hoảng loạn

Kỳ đứng chết lặng:

— Tướng…
Ngài… đã biết từ 27 năm trước?

Trường nhắm mắt:

— Tôi… đã hy vọng…
chúng ta sẽ không bao giờ phải đối mặt với ngày hôm nay.

Không ai trách ông.
Nhưng không ai nói gì.

Sự thật quá nặng.

KHALDUR mở “Sự Thật Hành Tinh” — điều không ai ngờ

Màn hình Nhịp hiển thị:

LỊCH SỬ THẬT CỦA TRÁI ĐẤT

  1. Trái Đất từng có ba nền văn minh trước loài người.
  2. Mỗi nền văn minh trải qua chu kỳ “Thẩm Định Lõi”.
  3. Cả ba đều bị xóa.
  4. EXO-5 đến không phải khám phá —
    mà để quyết định xem nền văn minh thứ tư (loài người) có đáng tồn tại.
  5. Loài người được đặt vào thời hạn: 3 năm để chứng minh bản thân.

26 lắp bắp:

— Ba… năm…?

30:

— Không phải chiến tranh.
Không phải virus.
Không phải năng lượng.

29 nghẹn lại:

— Chúng ta… đang được thi.

Câu hỏi cuối cùng của KHALDUR — câu hỏi quyết định

Trái Đất rung lên như tiếng trống lớn.

Giọng KHALDUR vang khắp hành tinh:

KHI — ĐÃ — THẤY —
SỰ — THẬT —
NGƯƠI — CÒN —
MUỐN —
TỒN — TẠI — CHĂNG —?

Hàng tỷ người im lặng.

Không ai trả lời.
Không ai dám trả lời.
Không ai chắc mình đáng sống.

Không khí như bị rút sạch.

Người trả lời đầu tiên — không phải Trường.

Mà là… 22**

Trên tàu, giữa khoảng không vũ trụ,

22 mở mắt — như ai đó vừa gọi tên mình.

Cậu thấy:

• 3 nền văn minh trước
• tất cả đều bị xóa
• sự kiêu ngạo của nền 2
• sự tuyệt vọng của nền 3
• sự cam chịu của nền 1
• và bóng tối đang chờ loài người

Chiến nắm tay cậu:

— 22!! Đừng nói gì! Cậu bị kéo vào Nhịp Sâu rồi!

Nhưng 22 thì thầm:

— Con người…
dù biết sẽ mất…
vẫn muốn sống.

Câu nói ấy không đi qua radio.
Nó đi thẳng vào Nhịp của Trái Đất.

Trường tiếp lời — và tuyên bố sự thật của nhân loại

Trường đứng dậy.

Ông nói vào Nhịp Liên Tuyến:

“KHALDUR.”

“Ta biết ta nhỏ bé.”

“Ta biết ba nền văn minh trước mạnh hơn chúng ta.”

“Ta biết sự thật rất tàn nhẫn.”

Ông nhìn từng người trong phòng điều khiển:

“Nhưng loài người…
vẫn muốn sống.”

“Vẫn muốn yêu.”

“Vẫn muốn sai, rồi sửa.”

“Vẫn muốn thử — dù biết có thể thất bại.”

Trường nắm bàn thật chặt:

“Đó là Sự Thật của chúng ta.”

Kết quả — Thử Thách Sự Thật hoàn tất

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang