Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
CHIẾN DỊCH LÕI THỨ BA
( KHỞI HÀNH VÀ CỬA MỞ)
Ngày 115 — Chuẩn bị rời Trái Đất
Sự im lặng trong căn cứ không phải vì vắng người mà vì mọi nhịp thở đều được siết chặt. Bản đồ không gian ba chiều lơ lửng giữa phòng chỉ huy như một tấm bản đồ tử đồ; mảnh tàu của nền văn minh thứ ba quay chậm quanh sao Kim như một khối u vẫn thở. 29 đứng bên cạnh, mắt dán vào con số: đường kính 280 mét; trường bẻ méo xung quanh; phong ấn trung tâm có vết nứt 3.7% và cứ bốn phút lại phát một xung đỏ–đen.
“Nếu phong ấn nứt đến 10%,” 29 đọc to như đọc một án lệnh, “Seal-Lucid sẽ không còn là ký ức bị niêm phong nữa. Nó sẽ tự ý thức.”
17 không giấu được nỗi lo: “Nó mạnh đến mức nào?”
30, người chuyên giải mã nhịp, đáp bằng một câu làm mọi người im lặng: “Mạnh hơn bất cứ Lõi nào vì nó không phải Lõi. Nó là một dị dạng của ý thức — nhân dạng và năng lượng hợp nhất.”
Trường đứng ở cuối bàn, tay áp vào trán. Không khí đặc quánh, như thể căn phòng bị lắng lại dưới áp suất của một quyết định. Không có tiếng cười, không có tranh luận dài — chỉ hành động chuẩn bị, danh sách, kiểm tra, và những cái nhìn hiểu nhau của một đội đã luợt qua những ngày không ngủ.
22 tỉnh — khác, không hoàn toàn chính mình
22 mở mắt trong phòng y tế như một người vừa bị gọi từ rất xa. Đồng tử cậu không bình thường; xanh đen nhạt, như có thứ gì đó nhìn xuyên qua. Lợi vội chạy đến, tay run lắc vai cậu.
“22! Em nghe không?” — câu hỏi cơ bản, nhưng giọng Lợi đã mất đi sự tự tin thường ngày.
22 mím môi, giọng mảnh: “Có… nhưng khó giữ mình lắm. Có nhiều mảnh ký ức rơi vào đầu em như gương vỡ.” Cậu không nói chuyện như trước — lời nói bị cắt, xen lẫn hình ảnh, như mô tả một bộ phim vỡ tan thành những mảnh.
Trường hỏi, giọng thẳng: “Cậu nghe gì từ Seal-Lucid?”
22 đặt tay lên tai, run: “Không phải là tiếng. Là mảng ký ức — chúng rơi vào đầu em. Họ nói rằng họ không muốn bị xóa. Họ gọi chúng ta ‘Kẻ Nối Dài’.”
Lợi siết chặt tay: “Em vẫn là em — nhớ điều đó.” Nhưng ánh mắt Lợi nói: chúng tôi không chắc nữa.
29 trợn mắt: “Nó muốn chiếm Trái Đất.”
22 gật đầu như thể không cần lời: “Để sống tiếp.”
Câu trả lời của cậu không phải là kiến thức thuần túy; đó là một cảnh báo, một lời thỉnh cầu, và một sự xác nhận: mảnh tàu trong quỹ đạo kia chứa thứ ý thức đủ mạnh để mưu cầu quyền tồn tại.
Cất cánh — Lưỡi Gươm ra khỏi bầu khí quyển
Đêm phóng là đêm không ngủ. 31 và 32 ngồi bên cụm dẫn đường, khuôn mặt như những chiếc đồng hồ cơ. Kháng và Chiến đứng hai bên tháp điều khiển, tay bấu lấy thành kim loại như thể bám vào hiện tại.
Kỳ dẫn đội tác chiến, bước đi của anh bình tĩnh đến mức đáng sợ. Khi Lưỡi Gươm rời khỏi tầng khí quyển, tàu rung như kinh dị — không phải vì lực đẩy mà vì cảm giác như chính không gian phản đối sự xâm nhập.
22 bất ngờ đặt tay lên bức tường kim loại bên mình, mắt nhìn ra ngoài — nơi không một ngôi sao nào còn là thói quen: “Ngoài kia… nó đang nghe chúng ta.”
9 nhìn sang, hỏi lắp: “EXO-5?”
22 lắc đầu, giọng lạc: “Không — Seal-Lucid.”
Một câu trả lời ngắn ngủi, làm mọi người im lặng dõi theo như biểu tượng bị gọi tên.
Ở rìa sao Kim — nghĩa địa thức dậy
Sao Kim chào đón đội bằng một màn sương axit dày đặc, ánh sáng Mặt Trời trở nên vô nghĩa, áp suất và nhiệt độ như muốn bóp nghẹt kim loại và xương người. Mảnh tàu hiện ra như một bướu u cổ đại: khối kim loại xoắn, da tàu cháy sém, mạch nứt toả sáng đỏ đen như tĩnh mạch.
Từ trong khối vật chất, một tiếng rung mềm phát ra — không phải âm thanh cơ khí, mà như tiếng thở của thứ đã ngủ lâu. 17 đứng bên cửa sổ quan sát, giọng như người đi thăm nghĩa trang: “Đây là nghĩa địa của một nền văn minh.”
26 đáp, câu nói như mùi khói: “Nghĩa địa mà người chết chưa đi.”
Không khí trên phi thuyền nặng lại. Mọi giới hạn khoa học dường như vô nghĩa; ở đây, vật liệu và ký ức giao nhau — cái chết chưa rời đi hoàn toàn.
Chia đội — mỗi bước là một lời cam kết
Trường chia 108 người thành bốn mũi nhiệm vụ, lời lệnh ngắn gọn và dứt khoát:
- Đội A (Trường, 9–18): tiếp cận và giữ tầng ngoài, bảo vệ lối vào, dựng lá chắn nhiễu Lõi.
- Đội B (29–38): tiến vào, giải mã cấu trúc phong ấn, làm chậm vết nứt.
- Đội C (53–70): xử lý tác động tâm lý, duy trì tinh thần đội và canh giữ ý thức khỏi bị lây.
- Đội D (22, Lợi, Kháng, Kỳ): đội lõi — tiến vào tim phong ấn, nhiệm vụ trực diện và nguy hiểm nhất.
29 nhìn quanh, ánh mắt như xét nghiệm từng khuôn mặt: “Seal-Lucid biết chúng ta đến. Trước khi nó tấn công vật chất, nó sẽ tấn công tâm trí.”
53 nhắc lại như quy tắc sống còn: “Đừng nhìn trực tiếp vào vệt đỏ-đen nếu nó nhấp nháy. Đó là ‘mã gọi ký ức’ — mắt nhìn vào sẽ bị lôi kéo.”
Kỳ siết chặt thanh thép, giọng lạnh: “Mọi người — sẵn sàng. Chúng ta không đem theo súng để giết. Chúng ta đem theo ý chí để giữ nguyên hình dạng loài người.”
Bóng tối trong thân tàu — thân thể và ký ức hòa lẫn
Bước vào mảnh tàu là như rơi vào một ảo ảnh có trọng lượng. Không còn sàn, không còn trần — mọi thứ méo, uốn, kim loại như chảy, những vách như thở. Có lúc một mảng kim loại thở phập phồng, như một phổi khổng lồ. Như thể mảnh tàu không phải là vật vô tri, mà là lớp da của một thực thể đang cố mơ lại chính mình.
17 rùng mình: “Con tàu vẫn sống.”
29 quét dữ liệu, thở dài: “Không phải sống. Là ký ức vật chất hóa — Seal-Lucid đang mơ. Và mơ là khi nó mạnh nhất.”
Kỳ nheo mắt, tay vẫn giữ vũ khí: “Nó đang hồi sinh.”
22 chụp tay Lợi, giọng run: “Đừng để nó kéo em vào giấc mơ của nó.” Lời nói đơn giản nhưng có trọng lượng như một lời cầu xin. Không ai trả lời; mọi người đều biết rằng một lời nói có thể là tấm lọc, có thể là lỗ khoan cho ký ức rơi vào.
Tầng Gương Vỡ — ánh phản chiếu của cái chết
Khi tiến vào khoang thứ ba, bức tường biến thành hàng trăm mảng sáng như gương vỡ. Mỗi mảnh phản chiếu không phải hình ảnh hiện tại mà là những cảnh bị lưu trữ: chiến tranh, lục địa nứt, Lõi cháy tắt, và—rùng mình nhất—hình ảnh họ tự thấy mình bị xóa.
53 hét, giọng lạc: “NHẮM MẮT LẠI!! ĐỪNG NHÌN!!” Nhưng lời cảnh báo đến muộn. Một số nhìn — và hình ảnh cuốn họ xuống: một người thấy bản thân bị thổi bay; một người nhìn thấy Trái Đất nứt ra; một người thấy 22 biến dạng vì năng lượng EXO-5.
10 ngã quỵ, miệng lắp bắp: “Tôi thấy tôi… chết.”
53 đè tay lên mắt anh, nắm chặt như muốn bịt mọi nguồn dẫn: “Đó là ký ức nền văn minh thứ ba! Không phải tương lai của chúng ta!”
Nhịp Trái Đất dao động từ xa như tiếng cảnh báo; Trường hét lên một mệnh lệnh khiến mọi người tỉnh lại: “Tiến lên! ĐỪNG ĐỂ NÓ LẤN VÀO TRÍ ÓC!!”
Tầng Phong Ấn — quả cầu đỏ-đen và lời gọi đầu tiên
Họ đến tầng cuối cùng — trái tim của mảnh tàu. Ở giữa khoang là một quả cầu ánh đỏ-đen đường kính bảy mét, bề mặt rạn nứt như mạch máu, không phát sáng nhưng đập như một trái tim. Không khí ở quanh nó có mùi kim loại nóng và mùi ký ức.
22 gục đầu, toàn thân run: “Nó thấy chúng ta…”
Rồi, bằng một giọng không phải hoàn toàn của mình, cậu nói — hoặc lời nào đó nói qua cậu:
“…CHÚNG TA LÀ CHU KỲ THỨ BA… CHÚNG TA ĐÃ BỊ XÓA KHÔNG CÔNG BẰNG… CHÚNG TA MUỐN TRỞ VỀ NHÀ…”
Lợi ôm chặt cậu, nước mắt chảy: “Đừng nghe nó! Em không phải ‘chúng ta’ của nó!” Nhưng câu nói ấy mỏng manh trước một thứ tràn đầy lịch sử.
Seal-Lucid siết vào tâm trí 22, mảng mảng ký ức chồng lên nhau: “Chúng ta không bị xóa vì chiến tranh… mà vì chúng ta cố thay thế Lõi.”
Cả đội cứng lại. Kỳ bật ra: “Nó cố cướp quyền phán xét của EXO-5?!”
Quả cầu nứt thêm 0.6% — một con số nhỏ mà tiếng vang của nó lớn như kẻ thù cắt ngang không gian. Kim loại rung, không khí xoắn, và họ nghe tiếng gào trong đầu: — MỞ — CHU — KỲ — 5 — XÓA — LÕI —
17 ôm đầu, hét: “NÓ ĐANG CỐ ÉP TRÁI ĐẤT CHUYỂN CHU KỲ!!” Thắng gào lệnh, tay vung, kích hoạt Neo-Nhịp — một đợt trường nhỏ bọc lấy quả cầu, cố giữ vết nứt không mở rộng.
EXO-5 xuất hiện từ xa bằng một vệt xanh-đen, giọng nó vang lên khô khốc: — KHÔNG — THỂ — TIÊU — DIỆT — THỰC — THỂ — 3 — KHI — TRONG — PHONG — ẤN —
29 tái mặt: “EXO-5… bị chặn. Nó không thể xóa Seal-Lucid.”
Giờ đây, chỉ còn họ — và một quyết định duy nhất. Trường nhìn xuống 22, mắt như một đường cắt lạnh: “22… cậu phải nhảy vào ký ức của năm ngàn người chết.”
22 nhìn mọi người, giọng yếu nhưng chắc: “Nếu em không làm… Trái Đất sẽ là Chu Kỳ 5.”
Cậu đặt tay lên quả cầu. Tầng phong ấn sáng bùng — và 22 biến mất trong vệt đỏ-đen.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
