CHƯƠNG XI – PHẦN 4

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

5 PHÚT THOÁT KHỎI “TÀU CỔ” — CUỘC CHẠY ĐUA VỚI HƯ VÔ

(Mảnh tàu nền văn minh thứ ba tan rã — 108 vật lộn giữa không gian bị xóa. Mỗi giây đều lấy đi một mảnh ký ức, một mảnh hiện hữu.)

Báo động và hỗn loạn (5:00 → 2:30)

Hệ thống cảnh báo toàn tàu — “CẤU TRÚC TAN RÃ: 5:00”
Đèn đỏ nhấp nháy trên mọi bảng, chuông nội bộ gào như còi báo cháy trong hầm mỏ. Màn hình cảnh báo nhảy số: CẤU TRÚC TÀU HỦY — 05:00 — KHÔNG GIAN BỊ XÓA — BẮT ĐẦU. Định hét qua kính hiển thị, giọng như bị bóp nghẹn: “KHÔNG PHẢI NỔ — MÀ LÀ XOÁ! Nếu 108 không ra khỏi đây, sẽ bị hút vào hư vô!!” Ánh sáng trên tường bắt đầu tan như sáp; những mảng kim loại gần khe nứt rơi khỏi thực tại — không vỡ, mà biến mất.

Tản loạn — không gian bị bẻ
Kỳ xô một binh sĩ đứng chới với: “ĐỨNG LÊN!! DI CHUYỂN NGAY!!” Kháng ôm 22, kéo cậu khỏi mép sàn vừa biến thành lỗ đen nhỏ nuốt ánh sáng. Một khoảnh sàn biến mất trước mắt họ; chi tiết cuối cùng — vết mảnh vụn, sợi tơ kim loại — bị tẩy sạch như dấu bút. Chiến móc tay kéo hai người khỏi rìa: “Không gian đang rách! Nếu đứng lâu, mất luôn!” Tiếng bước chân, tiếng gào, tiếng kim loại rên — tất cả hòa vào một bản nhạc hoảng loạn.

Trường gần gục — 29 dìu ông chạy
Trường bước chậm, dáng trĩu; nhịp tim ông vẫn chưa ổn sau khi bị Seal-Lucid bám vào ý thức. 29 kéo ông, dứt khoát: “Tướng! Đừng ngủ! Nếu ngủ… năng lượng đỏ đen sẽ kéo ông lại.” Trường mỉm cười yếu, nửa mỉa nửa quyết: “Ta chưa chết. Vẫn còn việc phải làm.” Lời nói như câu thề cứng.

4:12 — lối quay lại bị xóa
Nhóm lao xuống hành lang chính và dừng sững: cửa thoát trước mặt đã bị “cắn” — không tồn tại nữa. 12 hét lên: “Không còn lối ra! Bị xóa rồi!” 22 tái mặt: “Tàu tự xóa lịch sử của nó… quay lại là chết.” Trường ngẩng lên, mắt lấp lánh: “Tìm đường khác. Mỗi khoảnh khắc là một lựa chọn.”

Hành lang ảo và cầu xoắn (2:30 → 0:45)

32 quét, phát hiện hành lang phụ
32 bật mắt quét không gian, tia sóng xanh xanh chạy trên màn hình: “Có một đường trong chiều phụ — trước đây không có.” 53 lạnh lùng: “Ảo giác hay bẫy?” 22 bảo: “Không phải ảo giác. Đó là đường thoát khẩn cấp của nền văn minh thứ ba — thuộc khối kỹ thuật, ký ức không thể chạm tới.” Trường ra lệnh: “Cả đội — chạy!”

3:00 — hành lang phụ biến thành mê cung
Họ lao vào hành lang phụ. Tường dịch chuyển; sàn lật; trần như dạ dày sinh vật co bóp. Thắng chửi: “Nó biến thành mê cung!” 9 hét: “Ai dẫn đường?!” 29 hét lớn: “22! Cậu phải cảm nhịp tàu!” 22 chạm tay vào vách, đồng tử xoáy hai tầng bừng sáng: “Đường đúng là đường LÕI KỸ THUẬT — Seal-Lucid không nhìn thấy.” Lợi kéo cậu lùi: “Đừng để nhịp lạm vào — giữ bản ngã!” Những bước chân rụt rè, từng nhịp một — họ cưỡi qua mê cung bằng cái gọi là cảm giác, không phải ánh sáng.

2:22 — miệng xoá hiện hình
Cuối hành lang, một vết xé mở ra: miệng của con tàu, lối thoát ký ức. Không có âm thanh khi một chiến sĩ trượt chân; anh liền bị nuốt — mất sạch. Lợi nghẹn một tiếng. Trường gào: “Không nhìn lại. Đi thẳng!” Mọi người chạy, trái tim như rút về cổ họng.

1:30 — cầu xoắn và nhịp của 22
Họ đến cầu xoắn — một dải lò xo đồ sộ, không trọng lực, không lan can. Mỗi bước là một canh bạc. Kỳ hét: “22! Nhịp của em — ổn định cầu!” 22 đặt tay lên bề mặt, nhắm mắt, toàn thân run như lá. Cậu kéo nhịp Trái Đất và nhịp lõi tàu vào giao tiếp: hai tầng rung va chạm, đồng bộ. Một tiếng boom trong tâm trí — cầu ngừng dập dềnh, giữ được 60% độ ổn định đủ để vượt. Trường: “Đi! Không dừng!”

0:45 — lối thoát nằm trước mắt
Lối thoát hiện ra, còn 30 mét. Không gian phía trước như bị mổ từng lát; khối trắng dần dần bị tẩy. Kháng hét: “Nó đang xóa lối ra!” 29: “Nhanh hơn!” Mọi người lao như bị kéo bởi sợi dây mảnh.

Hy sinh, cú nhảy, và hậu quả (0:45 → 0:00)

0:20 — sự hy sinh
Một chiến sĩ (19) bị thương nặng, không thể chạy. Anh đẩy 17 về phía trước: “ĐI ĐI! Tôi không qua được!” 17 hét: “Không!” 19 mỉm cười mệt: “Tôi được sinh ra để hy sinh cho thế giới này.” Anh ôm lấy vết xé, thân mình thành cánh ngăn, làm chậm ánh xoá 0.5 giây — nếu không có anh, lối thoát đã mất. Họ chạy xuyên qua, mắt ai cũng rớm nước. Trong khoảnh khắc cuối, ánh mắt 19 chạm Trường, rồi anh bị xóa — không tiếng kêu, không dấu vết. Một khoảng trống lớn xuất hiện trong lòng mọi người.

0:06 — nhảy
Lối thoát sụp như những quân domino. Trường hét: “NHẢY!” 108 nhảy — họ nhảy vào không gian mở của boong tàu Lưỡi Gươm, đội kéo tay kéo người lên. Kỳ, Kháng, Chiến vươn tới, từng cái người được giật lên, từng cái thân rung lắc. Kim loại lạnh, tay dính mồ hôi.

Giây cuối — mảnh tàu bị xóa
Khi Lưỡi Gươm cắt rời, quả cầu đỏ–đen nứt toang ra rồi tan thành hư không. Không tiếng nổ, không mảnh vụn — một vùng không tồn tại lùi lại. 8 tỷ km³ ký ức cổ đại biến mất khỏi bản đồ vũ trụ. Trường đứng đó, lưng vẫn run.

Hậu quả — 22 ngã quỵ, tín hiệu Chu Kỳ 0
22 ngã xuống sàn, máu rỉ từ mũi và thái dương; đồng tử hai tầng chậm rãi xoay, một biểu tượng lạ hiện trong mắt cậu — lớp ngoài là bản đồ Trái Đất, lớp trong là một cấu hình chưa thấy. Lợi ôm chặt: “22! Đừng chết!” 22 mở mắt, giọng rời rạc: “…Chu Kỳ 0… đang mở mắt rồi…” Trường khép mắt, tiếng thở sâu như chịu đựng điều không lời: “Cái gì đang chờ chúng ta…?”

Họ thoát — nhưng trả giá bằng một mạng người, bằng phần tinh thần rách nát. Phong ấn đã khóa, nhưng dấu vết Seal-Lucid in sâu vào nhịp của 22. Và trên trời Trái Đất, ký hiệu đầu tiên của Chu Kỳ 0 bắt đầu xuất hiện — một vệt rạn trên bầu khí quyển, không giống bất kỳ hiện tượng tự nhiên nào. 108 vừa sống sót khỏi hư vô; nhiệm vụ tiếp theo không chỉ là chữa lành, mà là tìm hiểu: Chu Kỳ 0 là gì — nguồn gốc của mọi bắt đầu và mọi kết thúc — và liệu họ có đủ sức chống lại một điều đã nằm ngoài mọi bản đồ lịch sử.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang