CHƯƠNG XI – PHẦN 3

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

KHÓA PHONG ẤN TỪ BÊN NGOÀI — CUỘC CHẠY ĐUA VỚI CÁI CHẾT

(Trên mảnh tàu của nền văn minh thứ ba — thời gian bị kéo, ký ức bộc phát, và 108 đứng trước nguy cơ bị xóa khỏi tồn tại.)

Ánh đỏ đen và những giây đếm ngược

Phong ấn nứt — thời gian còn 7 phút 42 giây.
Ngay khi 22 bị ném ra khỏi lõi ký ức, quả cầu phong ấn co lại như tim đang co thắt — rồi vết nứt rạch dọc thân tàu. Ánh đỏ–đen trào ra như máu nóng, chảy qua khe hở kim loại. Định hét thầm qua tai nghe, giọng như bị bóp nghẹn: “TRƯỜNG!! Phong ấn đang xả áp!! Nếu nó nứt 12% — con tàu sẽ nổ!!”
29 nhìn vết nứt, mặt trắng bệch: “Nổ kiểu ký ức, không phải vật lý.”
Kháng chửi thề: “Tức là… chúng ta có thể bị xóa khỏi tồn tại?!”
Cả khoang im lại — kim loại rên, chỉ số nhảy, đồng hồ bắt đầu đếm.
Vật chất biến hình, tàu như sinh thể.
Trong vòng vài giây, thân tàu không còn vững: kim loại chảy như chất lỏng, sàn uốn lượn thành mặt nước, trần lờ lững như vải lụa trong gió. Áp suất dao động khiến tai ù đến đau; ánh đỏ–đen nuốt dần ánh sáng trắng của đèn. Chiến vung con dao lấy từ đai, mắt long lên: “CÁC BỨC TƯỜNG ĐANG SỐNG LẠI!!”
Đội 9–18 lập vòng chắn, tay siết chặt vũ khí, cố giữ cho vùng sinh tồn không bị ký ức trào ra toàn bộ. 29 hét: “ĐỪNG CHẠM VÀO TƯỜNG — ĐÓ LÀ KÝ ỨC HÓA THỂ!”
Thắng, đôi tay như thép, gầm: “22 đã đánh trúng lõi. Nó bị đẩy ra — và đang cố bỏ trốn.”
Trường nhắm mắt, nghe tiếng ký ức dội thẳng vào xương sống: “Nó muốn sống bằng Trái Đất.”
Sự nhận thức tàn nhẫn.
Trường đặt tay lên tấm vách đỏ đen — trong một tích tắc, những hình ảnh xé qua đầu ông: thành phố trụ, EXO-5 rơi như mặt trời đen, lính chiến bị xóa từng người một. Ông lùi lại, mặt loang mồ hôi: “…Seal-Lucid không chỉ muốn sống — nó muốn thay thế chúng ta. Làm ĐỊA CẦU.”
29 không nói, chỉ nhìn vết rạn đang lan.
Đổi chiến lược: giải mã và phong tỏa

29 kích hoạt thiết bị giải mã cực hạn.
29 mở tủ lạnh nhỏ, kéo ra thứ chỉ đồng ý dùng khi mọi cánh cửa khác đã đóng: BỘ GIẢI MÃ NHỊP LỖI — Ver. X17. Nó là một khối máy dị dạng, 8 vòng tròn ánh xanh xoay, 4 lớp xoắn, ở tâm là một viên lõi đen giống một EXO-5 thu nhỏ. Kháng nhìn, đôi mắt trợn: “Chưa từng thử nghiệm!”
29: “Không lựa chọn. Nếu không giải mã phong ấn, Chu Kỳ 5 mở ngay trên sao Kim — chúng ta kết thúc ở đây.”
Không còn thời gian lý thuyết — chỉ còn hành động.

Bước vào giếng ký ức.
Trường và 29 tiến lên sàn: mặt sàn biến thành nước đen, một xoáy lộ rõ bên dưới — khung cảnh của 5.000 linh hồn hiển hiện dưới lòng biển ký ức: tự thiêu, kêu cứu, chiến tranh, mẹ bồng con trước khi bị huỷ. Chiến cố nắm tay Trường, nửa van nửa thúc: “ĐỪNG ĐI! Nếu ông rơi vào đó — ông sẽ thành ký ức!”
Trường nở nụ cười khô: “Tôi là binh sĩ. Nếu phải chết một lần nữa để giữ nhân loại, tôi sẽ chết.” Ông bước vào, 29 theo sát — không chần chừ. Họ biết điều đó có thể là điểm cuối.
Tâm phong ấn — tim của con quái.
Ở trung tâm, quả cầu phong ấn đập như tim quái vật: BOOM—BOOM—BOOM. Mỗi nhát, kim loại rung xoắn như lò xo bị siết. Vết nứt đã 10.4% — chỉ cần thêm chút nữa, Seal-Lucid sẽ chui qua khe và ký ức sẽ đổ ra. Trường đặt tay lên quả cầu, cảm nhận từng gợn của nó. 29 bắt đầu kích hoạt Ver. X17: vòng tròn quay, sóng nhiễu, không gian méo. Định hớt tiếng: “6 PHÚT. Tàu xóa dấu trong 6 phút.” Đồng hồ như một con dao.
Seal-Lucid tấn công theo cách mới — bám vào ý thức.
Khe phong ấn mở thêm; một bàn tay bóng tối bám ra, đẩy, táp vào cổ Trường. Nó không muốn hủy thể xác — nó muốn ý thức. Trường cảm nhận hàng ngàn ký ức lao vào đầu: tiếng trẻ con, la hét, độ nóng của tro, giọng lính rít như dây: “Hãy để ta sống.”
29 lao tới, chạm nhịp vào Trường, truyền một xung cắt: “NGẮT LIÊN KẾT!” Trường gập người, nghẹn: “Nó muốn ta trở thành vật chứa.”
Họ chống đỡ bằng tay, bằng công nghệ và bằng một thứ cứng hơn cả: quyết tâm không để ký ức cũ gieo hạt giống lên ý chí họ.
Bản đồ Nhịp — cửa khóa hiện ra.
Trên vỏ phong ấn, 12 ký hiệu ánh lên như huy hiệu cổ: ⚡ Hỏa Nhịp, 🌑 Vong Sắc, 🜂 Xoắn Vật… 29 nói thở hổn: “30 giây để giải mã từng mã.” Trường chắn trước phong ấn, tránh mọi vệt đỏ nhấp nháy — mỗi nhấp nháy là một mã gọi ký ức. Không gian run — thời gian rút ngắn.
Seal-Lucid cố thương lượng với kẻ đang khóa nó.
Giọng nghìn linh hồn thấm vào đầu cả hai: “…TRƯỜNG… NGƯƠI BỊ LÕI RÀNG BUỘC… HÃY GIÚP TA…” Seal-Lucid dụ dỗ: cung cấp quyền lực lõi để đổi lấy tự do. Trường đáp bằng một câu lạnh: “Ta không cần quyền lực. Ta cần khóa ngươi.” Seal-Lucid gào: “Ngươi ngu ngốc! Ngươi giết Chu Kỳ 4!”
29 hoàn tất giải mã — KHÓA NHỊP HỖN CHU.
29 nhấn các ký hiệu theo thứ tự, 8 vòng tròn khép lại. Một xoắn ốc ba tầng nở sáng, rồi hút ngược vào tâm thiết bị. Hệ Ver. X17 rống lên như máy động cơ cổ: “KHÓA NHỊP HỖN CHU — KÍCH HOẠT!” Quả cầu rung, vết rạn co lại từ 10.4% → 7%. Seal-Lucid thét: “KHÔÔÔÔNG!!” Trường hét ngược: “CHÚNG TA KHÔNG CHẾT HÔM NAY!” — một cú nổ nội tâm, rồi phong ấn thu nhỏ.
Rút lui, hậu quả, và lời cảnh báo

Mảnh tàu sụp — lối thoát biến dạng.
Ngay khi phong ấn co lại, cấu trúc mảnh tàu bắt đầu tự hủy theo kiểu ký ức: sàn rơi, trần vỡ, không gian xoắn như mặt hồ bị ném đá. Chiến hét qua bộ đàm: “TƯỚNG TRƯỜNG!!! TÀU ĐANG TỰ HỦY!! RA NGAY!!” Nhưng lối ra đã bị bóp méo thành hư vô; không gian bị bẻ — điểm vào ra dịch chuyển. Kháng gào: “Không gian bị bẻ — chúng ta kẹt!” 29 nhìn quanh, giọng như lửa lạnh: “Nếu phải chết, ta chết ở đây.”


Seal-Lucid thì thầm điều còn lạnh hơn.
Trước khi bị nhốt, một luồng âm cuối thoát ra, rít vào tai Trường: “…CHU KỲ 4 — KHÔNG PHẢI CUỐI…” Trường hỏi, mắt lộ tia hoang mang: “Ý ngươi?” Tiếng vọng: “CÒN… CHU KỲ 0.” 29 cứng người: “…Chu Kỳ Zero?” Seal-Lucid bật cười, tiếng vỡ kim loại: “NƠI MỌI THỨ BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC…” rồi bị kéo vào bóng, phong ấn đóng lại — một vụ nổ trắng bóp toàn bộ ánh đỏ.
Rơi xuống boong — được kéo khỏi đổ nát.
Khi ánh sáng tắt, Trường và 29 rơi vật xuống boong. Chiến, Kỳ, Kháng lao vào, kéo họ ra; Lợi đỡ đầu Trường, nước mắt lẫn bùn: “TƯỚNG!! Ông còn sống!!” 22, tay run, chạy tới ôm Trường: “Tướng… phong ấn ổn định rồi… nhưng… Chu Kỳ 0…” Trường nắm chặt tay 22, giọng cứng: “Chúng ta phải tìm nó.”
Hậu quả tức thì và mệnh lệnh mới

Phong ấn khóa lại — Seal-Lucid bị nhốt, nhưng mảnh tàu đang tự hủy ký ức. Nó biến dạng không phải bởi lửa mà bởi việc cấu trúc không còn chỗ đứng trong thực tại nữa — như một vùng bị xoá khỏi bản đồ logic. Nếu 108 không rời kịp, toàn đội có thể bị xóa theo kiểu ký ức mất dần.
Trạng thái 22 thay đổi. Đồng tử cậu xoáy hai tầng: lớp ngoài là Trái Đất, lớp trong là một biểu tượng lạ — dấu chỉ rằng cậu đã mang về một thông điệp: Mùa Giải Phán sắp tới và còn một điều tăm tối hơn — Chu Kỳ 0.
Trường & 29 biết phản ứng tiếp theo: rút lui ngay, bảo toàn nhân lực, đồng thời thu thập mẫu phong ấn, log nhịp, và cố gắng vận chuyển phần lõi giải mã để dùng sau này nếu cần. Trường thì thầm: “Chúng ta tìm Chu Kỳ 0 trước khi nó tìm ta.”
Tiếng đồng hồ vẫn đếm

Mảnh tàu đổ rách, trôi dần vào hư vô ký ức; 108 vừa thoát thân nhưng mang theo vết thương và một cảnh báo mới: phong ấn đã nhắc tới một chu kỳ yếu hơn cả chu kỳ từng xóa nền văn minh — Chu Kỳ 0 — nơi có thể là nguồn gốc mọi khởi đầu và mọi tận cùng. Lời thì thầm của Seal-Lucid vẫn còn văng vẳng trong tai Trường: “NƠI MỌI THỨ BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC…”

Trên boong tàu, trong ánh đèn mờ, mọi người thở nặng. 22 dựa vào thành, mắt mệt, nhưng trong ánh nhìn có thứ gì tỉnh hơn — nỗi sợ, và một quyết tâm lạnh: họ đã khóa phong ấn — nhưng cuộc đếm ngược lớn hơn mới chỉ bắt đầu.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang