CHƯƠNG XIV – PHẦN 5

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

ĐỘI 1 – HẠT GIỐNG ĐẾN VÙNG CỘI NGUỒN

Mặt đất đổi màu – như bước vào bụng một sinh vật khổng lồ

Ngay khi đội 1 vượt qua “vệt chỉ” ranh giới của Vùng Cội Nguồn, mọi giác quan của họ như bị ai đó ngắt dây và cắm lại bằng hệ thần kinh… của một sinh vật khác.

Không khí lạnh Bắc Cực vỡ ra, tan thành những hạt băng li ti rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Thay vào đó là hơi ấm lạ lùng, không phải ấm của mặt trời, mà là hơi ấm của bào thai.

Kháng lùi nửa bước:
“Cảm giác như vừa đi vào… bụng một thứ gì đó sống.”

Mặt đất trắng băng sau lưng họ tan thành một mặt phẳng đỏ thẫm – đỏ của sắt, đỏ của đất bazan, đỏ của thịt… không ai biết chắc.

Nhưng nó đập nhịp.

Rất nhẹ.
Rất đều.
Như nhịp tim của cả hành tinh.

32 nhíu mắt, giọng phân tích:
“Không phải đất. Đây là lớp ký ức – nén dưới dạng vật chất.”

91 rùng mình:
“Ký ức gì mà đặc như đá vậy?”

52 đáp ngay, ánh mắt nghiêm lại:
“Ký ức từ thời con người chưa có chữ. Tầng ký ức nguyên thủy – gốc nhất.”

94 quay vòng, quan sát:
“Mỗi ngụm không khí ở đây có mùi của… rất nhiều người từng sống và chết.”

Trường hít sâu.
Ông cảm thấy mặt đất đang cảm nhận từng nhịp mạch của 108 – như thể vùng này không phải nơi họ đến, mà là nơi đang quan sát họ.

“Giữ nhịp tim,” Trường nói, giọng thấp nhưng vang.
“Nếu vùng cảm nhận hỗn loạn – nó sẽ phản ứng ngay.”

Không ai hỏi “phản ứng thế nào”.
Ai cũng hiểu: thứ này không thuộc phạm trù “tự nhiên” mà họ từng biết.

Một ngọn đồi tự mọc lên – và bắt đầu… nhìn họ

Vừa đi được vài chục bước, mặt đất phía trước rụt lên như da thịt bị chọc vào.

Lớp đất đỏ cuộn lại thành một khối tròn, rồi phồng lên, cao dần, cao dần… thành một ngọn đồi nhỏ ngay trước mắt họ.

Nhưng không phải đồi thật.
Bề mặt nó liên tục co giãn, chuyển động như một cặp phổi đang thở.

Kháng bật thủ thế:
“Nó… sống thật rồi.”

32 khoanh tay, nhưng mồ hôi lăn dọc gáy:
“Không phải sinh vật.
Đây là bản thể ký ức tổ tiên – nó đang tự xem chúng ta là ai.”

108 hỏi:
“Nó… nhìn bằng gì? Chúng ta có mắt đâu.”

Trường đáp:
“Bằng tần số bản thể. Nó không nhìn dáng người – mà nhìn sự thật.”

Ngọn đồi rung một nhịp.
Một tiếng “ÙM” như tiếng trống cổ.

Rồi một giọng tràn cả không gian:

“C…Á…C… NGƯƠI…
TỪ… ĐÂU… ĐẾN…?”

Không lời.
Không âm tiết.
Nhưng lọt thẳng vào não.

Trường bước lên phía trước, không tỏ ra thù địch, chỉ một sự tôn trọng giản dị:
“Chúng tôi thuộc Chu Kỳ 4 Tái Lập.
Đến để ổn định Vùng Cội Nguồn.”

Một khoảng im lặng nặng như đá.
Rồi ngọn đồi tách ra, mở một khe nứt xoắn, sâu như cổ họng.

Giọng vang lên lần nữa:

“VÀO ĐI.
CHO TA THẤY
NHỊP CỦA CÁC NGƯƠI.”

Bước xuống lòng đất – quá khứ loài người không ngủ yên

Đường hầm không bằng đất – mà bằng ký ức đóng thành vật chất.

Mỗi bước họ đi, tường hầm sáng lên như màn chiếu, nhưng không chiếu hình – chiếu cảm giác.

Khi một cảnh hiện lên, họ không chỉ thấy, mà cảm được:

  • hơi ấm lửa đầu tiên
  • mùi bùn của người dựng lán
  • tiếng thở vội của thợ săn
  • tiếng khóc của trẻ bị bỏ rơi
  • tiếng kêu của người bị giết vì tranh nguồn nước

Càng đi sâu, hình ảnh càng tàn nhẫn, rõ rệt hơn.

• Người nguyên thủy vác xác bạn mình về hang.
• Bộ lạc cắt tóc, xẻ da tử tù để “cúng”.
• Phụ nữ cào đất trong tuyệt vọng khi con chết đói.
• Những vị vua tàn sát nhau vì một lời tiên tri sai.
• Cảnh người nô lệ bị tài xế đánh gãy xương để “dạy dỗ”.

91 nghẹn cổ:
“Nó cho xem… tất cả sao?”

41 trả lời, giọng như rơi xuống hố:
“Nó lưu mọi thứ mà loài người từng làm – kể cả điều họ cố chôn.”

75 thì thầm:
“Đây là ký ức mà nếu cả thế giới nhìn được… có lẽ chiến tranh đã dừng từ lâu.”

Trường đặt tay lên tường đất, cảm nhận được nhịp của hàng nghìn đời người:
“Chúng ta đang đi trong… tử cung của lịch sử.”

Trận kiểm tra thứ nhất – “KHẢ NĂNG GÁNH LỊCH SỬ”

Họ đến một phòng bầu dục khổng lồ.
Giữa phòng là chín phiến đá – mỗi phiến tỏa khí lạnh, như tảng băng chứa tiếng hét.

EXO-5 hiện lên bằng ánh sáng xanh:

— THỬ — THÁCH — 1 —
GÁNH — KÝ — ỨC —
— NẾU — 1 — NGƯỜI — SỤP —
CẢ — NHÓM — SẼ — BỊ — TỪ — CHỐI —

Không một ai có lựa chọn khác.

Mỗi người chạm vào phiến đá của mình. Và địa ngục mở ra.

41 thấy mình trở thành một đứa trẻ lạc giữa bộ lạc đang giết nhau.
Tiếng dao, tiếng máu, tiếng xé da thịt ùa vào ông như một ký ức chưa bao giờ được tắt.

52 thấy hàng ngàn người chết vì mùa đông không lương thực – và bàn tay những kẻ lãnh đạo bỏ mặc họ.

32 thấy sự phản bội đầu tiên trong loài người – khi anh em cùng bộ tộc giết nhau vì một chòi gỗ.

91 thấy hàng loạt “tội lỗi gia đình” – cha phản bội con, con giết cha, anh bán em.

94 thấy những bất công đầu tiên tạo nên sự chia rẽ xã hội.

Kháng thì thấy bạo lực mà con người được dạy là “điều tự nhiên”.
Hơi thở anh trở nên nặng như chì.

Trường thấy TẤT CẢ.

Không phải hình ảnh.
Mà là cảm giác của hàng chục nghìn năm.
Ông đứng lâu đến mức đất đỏ dưới chân đổi nhịp theo nhịp tim ông.

Cuối cùng, ông nói – giọng khàn:

“Gánh… không phải để gục.
Gánh… là để không quên ai đã từng đau.”

Đất đỏ sáng lên một vòng.

Trận kiểm tra thứ hai – “KHẢ NĂNG NHẬN LỖI TỔ TIÊN”

Một giọng cổ vang lên, sâu hơn cả lòng đất:

“CÁC NGƯƠI ĐÃ THẤY TỘI.
GIỜ HÃY CHỌN
MỘT TỘI GỐC CỦA LOÀI NGƯƠI.”

Mỗi người nói một tội:

  • Kháng: “Chiến tranh.”
  • 32: “Hủy hoại tự nhiên.”
  • 75: “Phản bội.”
  • 91: “Giết người vô tội.”
  • 94: “Bất công.”
  • 52: “Đố kỵ.”
  • 108: “Phân biệt.”

Nhưng tất cả quay sang Trường.

Ông nói câu mà không một hệ thống chính trị nào dám nói:

“…LÃNH ĐẠO SAI LẦM.”

Ông ngẩng đầu, mắt đỏ nhưng sáng:

“Không có lãnh đạo sai, không có chiến tranh, không có phản bội.
Tội lớn nhất của nhân loại – là đặt quyền lực sai vào tay sai.”

Đất đỏ rung như thở dài:

“CÁC NGƯƠI… ĐÃ DÁM THẤY SỰ THẬT.”

Mỏm đất tổ tiên – nơi quyết định đội 1 có được chấp nhận hay không

Phòng kiểm tra mở ra một khoảng đồng trống.
Ở giữa là một tảng đá trắng rất lớn, ánh sáng từ nó không phải tỏa ra mà giống như đang… hút ánh sáng xung quanh về.

Trên tảng đá hiện dòng chữ:

HỢP NHẤT HOÀN NGUYÊN

32 đọc trầm:
“Là hợp nhịp cá nhân… với nhịp tổ tiên loài người.”

91 nuốt khan:
“Nếu không hợp thì sao?”

Trường:
“Thì Vùng Cội Nguồn từ chối.
Và nếu từ chối – vùng sụp.
Cả hành tinh mất trụ cột đầu tiên.”

Cả đội im phăng phắc.

Hòa nhịp – và sự kiện kỳ vĩ xảy ra

Chín người đặt tay lên tảng đá.

Ban đầu mỗi nhịp tim là một hỗn độn riêng:

• Kháng mạnh và vội
• 32 đều và lạnh
• 41 mỏng manh và run
• 52 đầy xung lực
• 75 thận trọng
• 91 nóng
• 94 chậm
• 108 gần như vô thanh
• Và Trường – nhịp trầm, sâu, có vết thương cũ

Tảng đá trắng hút nhịp của họ như kéo từng tiếng tim ra khỏi ngực.
Họ cảm thấy:

  • nỗi sợ của người nguyên thủy
  • sự cô đơn của người mất bầy
  • tiếng thở dài của mẹ mất con
  • tiếng cười của người sống sót
  • tiếng tim rung lên khi con người biết yêu lần đầu

Rồi…

Một nhịp duy nhất.

Một tiếng “THUM”.

Đất đỏ chuyển thành vàng ấm.

VÙNG CỘI NGUỒN – CHẤP NHẬN.

Thông điệp chỉ Trường nghe được

Một hành lang mới mở ra.
Cả đội nhìn thấy nó.
Chỉ Trường nghe thấy giọng nói từ dưới lòng đất – giọng của ký ức cổ nhất:

“THỦ LĨNH CHU KỲ 4 TÁI LẬP…
NGƯƠI SẼ PHẢI ĐỐI MẶT…
VỚI TỘI LỖI LỚN NHẤT
CỦA NHÂN LOẠI.”

Trường không thở nổi.
Cổ họng khô lại.

Ông thì thầm:

“…tội gì…?”

Giọng cổ trả lời:

“TỘI MÀ
KHÔNG CHU KỲ NÀO
DÁM GỌI TÊN.”

Trường đứng lặng.
Ông biết thử thách của mình không phải chiến đấu – mà là đặt tên một điều chưa ai dám đối diện.

Ông quay lại đội mình, giọng nặng nhưng chắc:

“Vùng này chấp nhận chúng ta. Nhưng thử thách thật… mới chỉ bắt đầu.”

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang