Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
TỘI LỚN NHẤT – TỘI “BỎ RƠI CHÍNH MÌNH”
Đất tách – Trường bị kéo vào phòng tối, cô lập hoàn toàn
Tảng đá trắng nứt nhẹ như một hơi thở của thứ gì đó đã ngủ hàng trăm nghìn năm.
Cả Vùng Cội Nguồn rung lên một nhịp. Không mạnh. Nhưng đủ để từng tế bào của Trường cảm thấy như bị chạm vào tận xương.
Từ khe nứt ấy, một sợi nhịp đỏ — không phải dây, không phải ánh sáng — vươn ra và bám vào ngực ông.
Đập.
Một lần.
Và Trường bị kéo xuống dưới.
Không rơi theo chiều dọc.
Không trượt theo trọng lực.
Mà rơi ra khỏi lớp hiện thực — như thể ai đó bóc ông khỏi trang giấy và nhét vào một trang khác.
Kháng lao tới, tay kịp chạm mép đá:
“TRƯỜNG!! ĐỂ BỌN TÔI ĐI CÙNG—!!”
Nhưng vết nứt khép lại rất nhanh, rất sạch, không một hạt bụi vương ra — như một miệng núi già vừa nuốt một lời thề.
Bóng tối không phải thiếu ánh sáng.
Mà là tầng trống không nơi không có ý niệm nào tồn tại.
Không âm thanh.
Không hơi thở.
Không quãng.
Không tiếng tim.
Một giọng cổ xưa, không vang qua tai mà vang qua nội tâm, bật lên:
“NGƯƠI – LÃNH ĐẠO CHU KỲ 4 –
ĐÃ THẤY TỘI CÁ NHÂN.
ĐÃ THẤY TỘI TẬP THỂ.
GIỜ NGƯƠI SẼ THẤY…”
“…TỘI KHỞI NGUYÊN.”
Và như vậy, cuộc xét xử sâu nhất của loài người bắt đầu.
Ánh sáng đỏ bật lên – cánh rừng nguyên thủy hiện ra
Trường không cảm nhận được khoảnh khắc khi bóng tối chuyển sang ánh sáng.
Nó giống như bị dịch chuyển từ mặt trong một viên đá cổ sang mặt ngoài của lịch sử.
Một cánh rừng hồng hiện ra.
Cây không xanh.
Lá không xanh.
Mọi thứ đều có sắc đỏ nhạt— màu của đất sét, của máu pha loãng, của bình minh thời nguyên thủy.
Sương đỏ bay như tro.
Không khí dày như vừa bước vào buồng phổi của một sinh vật hành tinh.
Dưới chân là những dấu chân người nguyên thủy, to bản, sâu, nặng — như một lời khẳng định: đây là trước khi loài người biết nói, biết ghi, biết nhớ.
Trước mặt ông là hai nhóm người.
Da xám, thân rắn, mắt đen tròn.
Họ đứng trước nhau.
Không tấn công.
Không ôm nhau.
Chỉ quan sát.
Không ai gọi ai.
Không ai lại gần.
Không có bạo lực.
Không có yêu thương.
Chỉ có khoảng trống vô biên giữa hai nỗi sợ bản năng.
Trường hỏi, khàn giọng:
“Đây là thời kỳ nào…?”
Giọng cổ xưa trả lời:
“TRƯỚC LỜI NÓI.
TRƯỚC BIẾT TÊN.
TRƯỚC MỌI HÌNH THỨC CỦA ‘CHÚNG TA’.”
“MỌI TỘI SAU NÀY —
KHÔNG KHỞI TỪ GƯƠM GIÁO.
KHÔNG KHỞI TỪ THAM VỌNG.
KHÔNG KHỞI TỪ THÙ HẬN.”
“KHỞI TỪ MỘT LỰA CHỌN.”
Trường lạnh sống lưng:
“…vậy… từ lựa chọn nào?”
Một đứa trẻ bị bỏ lại sau đàn – tội đầu tiên nổ tung
Đột ngột, hai nhóm người đồng loạt quay lưng.
Một tiếng “hự” nhỏ cất lên.
Một đứa trẻ — chỉ tầm ba tuổi — loạng choạng chạy theo.
Chân nó vấp rễ cây.
Nó ngã úp mặt xuống đất đỏ.
Nó đứng dậy.
Lại ngã.
Lại bò.
Nó khóc.
Một cách tuyệt vọng.
Không ai nhìn lại.
Không ai cúi xuống.
Không ai dừng lại.
Đứa bé chạy theo cho đến khi khung cảnh nhoè ra — và tiếng khóc của nó hòa vào tiếng gió.
Trường đứng trơ ra như bị ai đó đấm vào ngực:
“Họ… bỏ rơi nó.
HỌ ĐÃ BỎ MỘT ĐỨA TRẺ ĐỂ SỐNG CHO NHÓM.”
Giọng cổ xưa thốt lên:
“ĐÓ.
LÀ.
TỘI.
ĐẦU.
TIÊN.”
“KHÔNG PHẢI GIẾT.
KHÔNG PHẢI CƯỚP.
KHÔNG PHẢI CHIẾN TRANH.”
“MÀ LÀ HÀNH ĐỘNG:
CHỌN SỐNG
MÀ KHÔNG CHỌN CHUNG SỐNG.”
Trường cảm giác như mình đang xem lại một ký ức rất sâu từng tồn tại trong dòng máu — một sự thật không được ghi bằng ngôn ngữ nhưng in bằng gene.
Cảnh thứ hai – bà mẹ già bị bỏ bên đường
Không gian chuyển, một cú xoay nhẹ — như thời gian bị xoắn.
Một đoàn di cư đang đi giữa thời băng hà.
Trời trắng, đất trắng, hơi thở đông lại thành băng.
Ở cuối hàng, một bà lão lê từng bước.
Tay bà run, chân bà sưng.
Mỗi bước là một nỗ lực sống còn.
Đoàn người phía trước không quay lại.
Kể cả con cháu bà.
Kể cả những người từng ăn chung lửa, chung thịt.
Trường chợt nhớ những tài liệu lịch sử ông từng đọc:
“Khi đoàn di cư gặp nguy hiểm, người già thường bị để lại.”
Ghi chép ấy luôn làm ông khó chịu nhưng chưa bao giờ ám ảnh như lúc này.
Giọng cổ vang:
“ĐÓ LÀ TỘI NỐI DÀI.
TỘI CỦA MỌI CHU KỲ:
KHÔNG PHẢI CHỌN ĐÚNG —
MÀ CHỌN DỄ.”
“BỎ RƠI NGƯỜI YẾU —
LÀ HÀNH ĐỘNG ĐẦU TIÊN MÀ LOÀI NGƯỜI ĐỒNG Ý ĐỂ SỐNG SÓT.”
Trường cảm thấy xương mình phát run:
“Tức là… sự tàn nhẫn không bắt đầu từ chiến tranh… mà từ nhu cầu sống sót?”
“ĐÚNG.
VÀ TỘI NÀY VẪN TỒN TẠI TRONG MỌI THỜI.”
Cảnh thứ ba – người vô gia cư trên phố hiện đại
Một cái giật nhẹ.
Mọi thứ trở nên sáng rực.
Đèn neon.
Bảng quảng cáo.
Mưa đêm.
Hơi nóng đường phố.
Một người đàn ông vô gia cư ngồi co ro bên trạm xe buýt.
Mặt tím lại vì lạnh.
Một túi nilon rách quấn một nửa thân người.
Người đi đường tràn qua như nước lũ:
• chụp ảnh
• livestream
• chở nhau về
• mua đồ uống
• bàn chuyện cổ phiếu
• tranh nhau khung hình đẹp
Không một ai dừng.
Một cô gái móc tai nghe, lướt qua rất nhanh.
Một người đàn ông nhìn thoáng, rồi cúi xuống xem điện thoại.
Người vô gia cư ấy run một cái. Không ai để ý.
Trường thầm thốt:
“Chúng ta… vẫn bỏ rơi nhau.
Trong xã hội hiện đại hơn cả mơ của tổ tiên.”
Giọng cổ xưa trầm xuống:
“KHÔNG PHẢI THỜI XƯA CÓ TỘI.
MÀ LÀ CON NGƯƠI NHẮC LẠI TỘI NÀY
TRONG MỌI THỜI.”
“ĐÓ LÀ TỘI KHỞI NGUYÊN.
BỎ RƠI LẪN NHAU — VÀ CUỐI CÙNG LÀ…
BỎ RƠI CHÍNH MÌNH.”
Trường cảm giác câu cuối cùng như một lưỡi dao cắm vào lòng.
Sự thật cuối cùng – Vùng Cội Nguồn xét Trường
Một màn hình bản thể xuất hiện.
Nhưng không phải màn hình điện tử.
Là chính bề mặt không gian, như mặt nước phản chiếu chân lý.
Trên đó hiện ra từng chữ:
CHIẾN TRANH → hệ quả của bỏ rơi
ĐỐ KỴ → hệ quả của bỏ rơi
PHÂN BIỆT → hệ quả của bỏ rơi
THAM VỌNG → hệ quả của bỏ rơi
THÙ HẬN → hệ quả của bỏ rơi
CHIA RẼ → hệ quả của bỏ rơi
Và cuối cùng:
GỐC TỘI: TỰ TÁCH MÌNH KHỎI NGƯỜI KHÁC.
GỐC TỘI: BỎ TRÁCH NHIỆM VỚI LOÀI.
GỐC TỘI: BỎ RƠI CHÍNH MÌNH.
Trường gần như thì thầm:
“…và các người muốn tôi… làm gì?”
Trong không gian không tiếng, một âm vang nổ như búa:
“HÃY CHỌN.
NGƯƠI PHẢI LẶP LẠI TỘI KHỞI NGUYÊN —
HOẶC PHÁ NÓ.”
Trường sững lại.
“BẰNG CÁCH:
— CHỌN MỘT NGƯỜI ĐỂ BỎ RƠI.
HOẶC…
— TỪ CHỐI CHỌN.
VÀ CHẤP NHẬN HẬU QUẢ.”
Đất đỏ bắt đầu ngấu chân ông.
Chậm.
Đau.
Rõ ràng.
Trường nhìn thấy tám khuôn mặt – 7 người 108 + 22
Không gian mở ra thành vòng tròn.
Tám hình ảnh hiện lên như ảo ảnh sống:
Kháng, Kỳ, Chiến, Lợi, 29, 53, 108… và cuối cùng là 22.
22 hiện lên khác:
ánh mắt của cậu nhìn thẳng vào Trường như hỏi:
“Nếu anh phải bỏ một người… anh có bỏ em không?”
Vùng Cội Nguồn, bằng giọng vừa cổ xưa vừa sắc:
“HÃY CHỌN.”
Trường hét:
“KHÔNG!
Tôi sẽ không bỏ ai cả!!”
Vùng trả lời, lạnh như kim loại:
“TẤT CẢ THỦ LĨNH CHU KỲ TRƯỚC
ĐÃ CHỌN BỎ.
HOẶC BỎ NHÓM.
HOẶC BỎ ĐẤT.
HOẶC BỎ BẢN THÂN.”
“NGƯƠI – TRƯỜNG –
SẼ BỎ AI?”
Đất đỏ nuốt đến đầu gối Trường.
Từng dây thần kinh trong chân như bị kéo ra khỏi xương.
Và Trường gầm lên bằng giọng mang cả nỗi đau tổ tiên:
“CHÚNG TÔI
KHÔNG LẶP LẠI
TỘI KHỞI NGUYÊN!!!”
“Tôi không bỏ ai.
Không Kháng.
Không Kỳ.
Không 22.
Không một ai!!”
Không gian nứt.
Đất dừng lại.
Một hơi thở dài — như nhẹ nhõm — vang lên khắp vùng:
“…LẦN ĐẦU TIÊN
TRONG MỌI CHU KỲ…
CÓ KẺ CHỌN KHÔNG BỎ RƠI.”
Vùng Cội Nguồn chấp nhận – và công nhận Chu Kỳ 4 Tái Lập
Đất đỏ chuyển sắc.
Không còn đỏ máu.
Không còn đỏ nặng.
Mà chuyển thành màu vàng ấm — màu của hy vọng cổ đại, màu của lửa đầu tiên.
Hành lang mở ra như cửa tử cung mở đường cho một sinh linh mới.
Giọng hành tinh vang lên:
“CHU KỲ 4 TÁI LẬP —
ĐƯỢC CÔNG NHẬN
LÀ CHU KỲ ĐẦU TIÊN
KHÔNG BỎ RƠI LẪN NHAU.”
“VÙNG CỘI NGUỒN —
HOÀN TOÀN ỔN ĐỊNH.”
Trường gần như ngất.
Nhưng ông đứng dậy — bằng chính ý chí đã giúp ông không chọn sự dễ dàng.
Cánh cửa sáng mở ra.
Kháng và đội 1 lao vào kéo ông lên, ôm chặt như giữ người vừa thoát sinh tử.
Kháng đấm nhẹ vai Trường, giọng vẫn không giấu nổi run:
“Đừng làm bọn em… đứng tim nữa…
Đừng bao giờ một mình trong các vùng như vậy.”
Trường mỉm cười yếu ớt:
“…108…
Không ai…
bị bỏ rơi.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
