Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
ĐỘI 4 – THỨC TỈNH BẢN NĂNG NGUYÊN THỦY
TỪ XA – VÙNG SINH TỒN GIỐNG NHƯ MỘT “ĐỒNG BẰNG BỊ SĂN ĐUỔI”
Máy bay không âm hạ cao độ. Cửa kính rung nhẹ như có thứ gì đó ngoài vùng hút lấy.
Bên dưới — không phải là đất, mà là một ký ức chung của cả loài người trải dài thành địa hình:
• thảo nguyên rộng không tưởng, gió rít như đang tìm mồi,
• rừng tối sâu, thân cây vặn xoắn như cột xương sống cổ đại,
• đầm lầy xám bốc khói như hơi thở của thú săn đêm,
• khe núi dựng thẳng như răng nanh,
• sa mạc phẳng lì như mặt đá nung.
Tất cả dồn ép vào nhau — như ai đó nén 200.000 năm sinh tồn vào một mảnh đất duy nhất.
Không gian bên dưới khiến người ta ngứa da đầu.
60 nuốt khan:
“Nhìn như tất cả nơi loài người từng sợ… được trộn thành một.”
97 nghiêng đầu, giọng nhỏ như sắp vỡ:
“Không chỉ nơi chốn.
Là ký ức tiến hóa bị ép lại.
Một phiên bản nén của mọi cuộc chạy trốn – truy đuổi – sống sót.”
83 ôm súng, ngón tay run:
“…và những sinh vật từng khiến tổ tiên loài người suýt tuyệt chủng.”
Lợi nhìn xuống, giọng chậm:
“Vùng này không thử bản lĩnh.
Không thử thông minh.
Nó thử cái thứ chúng ta dùng để sống khi chưa biết nói.”
Cả đội im lặng. Trong khoảnh khắc, ai cũng cảm thấy như bị lột quần áo đến tận linh hồn — trần trụi nhất, nguyên thuỷ nhất.
CẢ ĐỘI ĐẶT CHÂN XUỐNG – VÀ KHÍ QUYỂN LẬP TỨC “KIỂM TRA” HỌ
Vừa chạm đất.
Gió đen thổi qua — nhưng không mang mùi đất, mùi cỏ, mà mang mùi “đánh giá”.
Nó không thổi tóc — nó xuyên qua da, qua vỏ não.
Đây không phải gió vật lý.
Đây là gió bản năng.
28 rùng mình:
“Nó… ngửi tụi mình?”
71 đỏ mặt, da dựng:
“…nó đang kiểm tra hệ bản năng từng người.”
50 nhăn mặt:
“Kiểm tra kiểu gì?”
97 dùng giọng phẳng lạnh:
“Nó ngửi xem:
• ai là kẻ săn,
• ai là con mồi,
• ai dễ phản bội,
• ai hay chạy,
• ai hiền,
• ai tàn.”
Gió đen xoáy thêm một vòng — và làm mọi người muốn nôn.
99 thở mạnh:
“Tức là ở đây… không giấu được thứ đang nghĩ?”
Lợi nói, không quay lại:
“Không chỉ thế.
Nếu mày nghĩ xấu một giây thôi—
nó sẽ hóa thành thật.”
Đó chính là luật của Vùng Sinh Tồn:
Ý định = hiện thực tức thì.
KIỂM TRA THỨ NHẤT – “AI LÀ LOÀI SĂN MỒI?”
Mặt đất rạn.
9 cột đá trồi lên như xương sống khổng lồ.
Một giọng không thuộc về thời đại nào vang lên:
— THỬ — THÁCH — 1 —
XÁC — ĐỊNH — NGƯỜI — SĂN —
Rừng sâu rung rinh.
Không phải tiếng thú.
Là tiếng bản năng của ai đó trong nhóm đang bị kéo ra ngoài.
Một bóng đen xuất hiện.
To, dài, cơ thể không có da thịt — chỉ là hình người được đan bằng bản năng săn mồi nguyên thủy.
99 thì thầm:
“…nó là ai đó trong nhóm.”
Lợi siết nắm đấm:
“Ai nghĩ giết chóc trong 10 giây vừa rồi?”
Im phăng phắc.
Rồi một giọng run:
83:
“Em… tưởng tượng nếu thú xuất hiện… em sẽ đâm trước…”
BÓNG ĐEN CO GIẬT.
Biến dạng.
Rồi hoá thành “83-thú”:
• móng dài gấp 4,
• ngực phồng,
• răng như đá vỡ,
• ánh mắt đỏ tìm mồi.
83 gào:
“Nó không phải em!! Em đâu muốn giết ai!!”
Lợi kéo cậu ra sau:
“Trong vùng này,
tưởng tượng = tội trạng.
Không suy nghĩ bừa nữa.”
Sinh vật lao tới — tốc độ ngang với thú săn cổ đại.
LỢI ĐỐI ĐẦU SINH VẬT – ĐẤU KHÔNG BẰNG SỨC MÀ BẰNG BẢN NĂNG
Lợi lao lên trước không vì dũng cảm, mà vì bản năng bảo vệ trào bùng.
Vùng Sinh Tồn phản ứng lập tức —
ánh sáng đỏ dồn quanh Lợi, như công nhận:
“Đây là bản năng thật.”
Sinh vật 83-thú gầm:
“SĂN.
SĂN.
SĂN.”
Lợi gầm lại bằng bản năng đối nghịch:
“KHÔNG!!
TA KHÔNG SĂN!
TA BẢO VỆ!”
Hai bản năng va nhau.
Không khí vỡ ra như thủy tinh.
Cú chạm không phải vật lý.
Là chạm bản thể.
Kết quả:
Sinh vật bị đánh lùi như trúng gió xoáy.
99 lắp bắp:
“Trong vùng này… bản năng đúng mạnh hơn cơ bắp.”
50:
“Vậy quy tắc là?”
Lợi, thở dốc:
“Ở đây, bản năng thật = năng lượng sống.”
Nghĩ xấu → yếu.
Nghĩ tốt → mạnh.
Muốn giết → trở thành thú.
Muốn cứu → trở thành lá chắn.
KIỂM TRA THỨ HAI – “AI LÀ KẺ BỎ CHẠY?”
Bầu trời đổi màu — từ xanh sang xám tro.
Một vòng xoáy tối mở ra trên cao.
Hologram hiện:
— THỬ — THÁCH — 2 —
PHÁT — HIỆN —
KẺ — MUỐN — BỎ — CHẠY —
Gió đen xoáy dưới chân từng người.
97 run không kiểm soát:
“…em có nghĩ… nếu nguy hiểm quá… em sẽ bỏ chạy…”
28:
“Vùng này quét bản năng mà, không trốn được đâu.”
Lợi gật, nhẹ:
“Thú nhận không phải tội.
Che giấu mới là tội.”
Ngay khoảnh khắc đó —
đất mở miệng, kéo 97 xuống.
97 hét:
“LỢI!!”
Không suy nghĩ, không phân tích, không ra lệnh —
Lợi nhảy theo ngay.
Hai người rơi vào một hang sâu như lòng đất của kỷ băng hà.
Trên tường — xuất hiện hàng trăm con mắt màu trắng xám.
Mỗi con mắt là một viễn cảnh bỏ chạy của 97.
Một số đôi mắt còn đang… khóc vì xấu hổ.
97 bật khóc thật:
“Em sợ… Em không mạnh như mọi người…”
Lợi nhìn thẳng vào cậu:
“Không sao.
Bỏ chạy là bản năng tự vệ.
Chỉ cần em không bỏ chạy một mình.”
Lợi chìa tay.
97 nắm tay lại.
Trong tích tắc —
hang sáng bừng.
Con mắt biến mất.
Nỗi sợ tan như bụi.
KIỂM TRA THỨ BA – “AI LÀ KẺ PHẢN BỘI?”
Mặt đất rung.
Một vòng sáng trắng bao quanh đội.
Hologram:
— THỬ — THÁCH — 3 —
KẺ — PHẢN — BỘI —
LÀ — NGƯỜI — SỢ — MẤT — LỢI — ÍCH — NHẤT —
60 mở miệng trước, giọng như nuốt dao:
“Em… nếu tới lúc sống còn…
em có thể phản bội để sống…”
Không ai đáp.
Không ai chỉ trích.
Nhưng bầu trời phản ứng.
Một tia sét đen thẳng xuống đầu 60.
Lợi lao tới như phản xạ —
chắn, đỡ trọn cú đánh.
Anh bị hất văng, đầu đập vào đá tóe máu.
60 gào:
“TẠI SAO ANH CHẮN CHO EM?!”
Lợi, gượng dậy, giọng khàn:
“Vì ai cũng có lúc nghĩ phản bội.
Nhưng người tốt —
là người chọn không buông tay bạn mình khi suy nghĩ đó xuất hiện.”
60 bật khóc như trẻ.
Ở vùng này, thú nhận là sức mạnh.
Che giấu → trở thành thú.
Đối diện → trở lại làm người.
VÙNG SINH TỒN NHẬN LỢI – BAN DANH HIỆU CỦA BẢN NĂNG THUẦN
Đất rung như sập, nhưng không hề nguy hiểm —
đó là dấu hiệu “vùng công nhận”.
Giọng nói vang lên, trầm như giọng của muôn nghìn linh hồn nguyên thủy:
“LỢI — NGƯƠI LÀ
BẢN NĂNG BẢO VỆ.”
“NGƯƠI LÀ NGƯỜI ĐẦU TIÊN
TRONG CÁC CHU KỲ
KHÔNG SỬ DỤNG SĂN MỒI ĐỂ TỒN TẠI.”
Ánh sáng đỏ (bản năng nguyên thủy)
và ánh sáng trắng (bản năng che chở)
xoắn vào nhau,
chảy qua mắt, mạch và tim của Lợi.
Đôi mắt anh đổi màu —
như có hai vệt móng vuốt hiện ra:
• nửa đỏ: tồn tại, chiến đấu
• nửa trắng: bảo vệ, che chở
83 nhìn mà nói không ra hơi:
“Anh… tiến hoá rồi…”
Không ai ghen.
Không ai bất ngờ.
Họ đều biết — người bảo vệ đội này là Lợi, không phải bằng sức mạnh, mà bằng thứ mà vùng gọi là:
ý chí không bỏ ai lại.
SỰ THẬT CUỐI – VÙNG SINH TỒN CẢNH BÁO LỢI
Khi đội 4 bước ra khỏi vùng, gió ngừng thổi.
Không gian ngừng chuyển động, như thể chính vùng đang nghiêng mình trước người mang “bản năng bảo vệ”.
Một câu nói thốt ra —
nhưng chỉ mình Lợi nghe được:
“NGƯƠI SẼ ĐỐI MẶT
VỚI KẺ THÙ
MÀ MỌI NỀN VĂN MINH
ĐỀU SỢ.”
Lợi khựng lại.
“Là thứ gì?”
Giọng của vùng không có cảm xúc — như thể ngâm nga điều hiển nhiên của vũ trụ:
“KẺ THÙ KHÔNG HÌNH DÁNG.
KHÔNG GIỌNG NÓI.
KHÔNG TIM.
KHÔNG MẮT.”
“…NHƯNG NÓ GIẾT CHẾT MỌI NỀN VĂN MINH
MÀ KHÔNG ĐỂ LẠI DẤU VẾT.”
Lợi thì thầm:
“Là gì…?”
Vùng trả lời, chậm và sâu:
“SỰ THỜ Ơ.”
Một từ nhưng khiến máu anh lạnh sống lưng.
Không phải thú.
Không phải kẻ thù ngoài hành tinh.
Không phải ý niệm đen tối.
Mà là thứ khiến con người đi qua nhau
như người xa lạ.
Thấy đau mà quay mặt.
Thấy kẻ yếu mà im lặng.
Thấy cái sai mà nghĩ:
“Không phải việc của mình.”
Ở đây, vùng nói rõ:
Sự thờ ơ là kẻ giết chết loài người chậm rãi nhưng toàn diện nhất.
Lợi siết chặt tay:
“Nếu đó là kẻ thù…
tôi sẽ không để nó thắng.”
Đội 4 rời đi — mạnh hơn, tỉnh táo hơn, và mỗi người đều hiểu:
Sinh tồn không chỉ là chạy nhanh hay đánh giỏi.
Sinh tồn thật sự là khi có ai đó chọn đứng chắn cho bạn.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
