Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
ĐỘI 6 – BƯỚC VÀO VÙNG MỞ RỘNG
Vùng Mở Rộng từ xa – như nhìn vào phiên bản phôi thai của vũ trụ
Máy bay không âm lượn xuống thấp hơn, và đội 6 cảm giác như đang áp mặt vào cửa kính của một phòng sinh—nhưng thứ bên trong không phải một đứa trẻ, mà là một vũ trụ đang chập chờn được sinh ra.
Không gian phía dưới họ rung ba tầng cùng lúc:
- Tầng ngoài: màu tím nhạt, chuyển động lượn sóng như mực nước.
- Tầng giữa: những cuộn năng lượng phồng lên, co lại theo nhịp thở.
- Tầng lõi: điểm sáng trắng xoay như lò phản ứng đang chuẩn bị nổ.
48 ghi lại bằng thiết bị bản thể:
“Nhịp của vùng không theo vật lý Trái Đất. Nó theo nhịp… mở rộng của tư duy.”
66 đọc biểu đồ:
“Không phải Big Bang cũ. Mà là Big Bang mới—dạng ý niệm.”
26 lặng:
“Vùng này là mô hình cho tương lai của Chu Kỳ. Nếu nó vỡ—Chu Kỳ 4 tái lập sẽ không có hướng phát triển.”
Họ bước vào – bị kéo thành nhiều phiên bản của chính mình
Khoảnh khắc chạm chân vào đất tím:
- Lỗ tai 105 nghe tiếng ù như một ngôi sao nổ.
- Bàn chân 55 bị kéo dài như kẹo dẻo.
- 34 phình ra thành một quả bóng mờ.
- 66 biến thành một cái bóng phẳng.
- 70 trong suốt như hơi nước.
- 88 vỡ thành hàng trăm hạt ánh sáng rồi tụ lại.
- 100 mất ranh giới giữa tay và không khí.
Cuối cùng, họ trở lại bình thường.
Nhưng cảm giác “không hoàn toàn là mình nữa” bám theo như bóng ma.
105 thở dốc:
“Cơ thể tui vừa bị bẻ cong… theo 5 chiều?!”
48 nhíu mày:
“Không gian ở đây không ổn định. Nó ‘thử’ khả năng thích ứng của chúng ta.”
26 giải thích:
“Không gian thử… nhưng cũng ghi nhớ. Nếu chúng ta lung lay, nó sẽ ghi lại và dùng chính sự lung lay đó để tạo ra… thứ khác.”
88 xanh mặt:
“Thứ khác… nghĩa là gì?”
26 không trả lời. Nhưng tất cả đều biết: trong nơi này, ý nghĩ = vật chất.
Thử thách đầu tiên – KHÔNG ĐƯỢC TẠO QUÁI VẬT
Một vệt sáng dài xé bầu khí quyển, tạo thành dòng chữ:
— THỬ — THÁCH — 1 —
KHÔNG — ĐƯỢC — TẠO — QUÁI — VẬT —
88 vừa nghe xong đã tưởng tượng một con gì đó… to, đen, có răng.
Tức thì—
Không gian co lại như da thịt, rồi phụt một đám mây đen ra.
Đám mây từ từ tạo thành:
- Mười cái chân như xúc tu.
- Một cái đầu không rõ hình, nhưng đầy răng.
- Một thân mềm như bóng tối có tim đập bên trong.
Quái vật gầm lên, âm thanh như đá vũ trụ trượt qua nhau.
55 đập vai 88:
“Ối trời ơi, 88!! Tôi bảo đừng nghĩ!!”
88 sợ:
“Tôi chỉ nghĩ nó có thể xuất hiện chứ không phải tạo ra!!”
34 chen vào:
“Trong vùng này, ‘lo lắng’ = ‘tưởng tượng’ = ‘sinh vật thật’!!”
Quái vật lao tới.
48 hô:
“Tất cả, khoá NÃO lại!! Nghĩ ít nhất có thể!!”
Một sai lầm thứ hai – 34 nghĩ về vũ khí
Để chống lại con quái vật, 34 nghĩ đến “vũ khí đủ mạnh”.
Ngay lập tức—
Một khẩu pháo vũ trụ to bằng tòa nhà xuất hiện trên đầu họ, nòng sáng rực.
70 hét:
“34!! Nếu cái đó nổ—cả vùng bị xé toạc!!”
34 ôm đầu:
“TÔI KHÔNG CỐ Ý!!!”
Không gian rung bần bật, thử thách họ:
- Không được sợ.
- Không được tức giận.
- Không được hoảng loạn.
Bất cứ cảm xúc nào cũng đủ trở thành vật chất.
26 nói chậm, rõ, từng từ:
“Trấn tĩnh. Vùng này không chịu được người suy nghĩ quá nhanh.”
Lợi truyền âm vào vùng – khẳng định quy luật chết người
Âm thanh Lợi truyền qua sóng bản thể:
“Ở vùng này – thứ nguy hiểm không phải kẻ thù.
Mà là tâm trí của chính các cậu.”
26 hỏi:
“Lời khuyên?”
Lợi đáp:
“Hãy chỉ để trong đầu những gì… an toàn. Và hãy nhớ – ý niệm mạnh nhất trong đội là người điều khiển toàn bộ vùng.”
70 nghiêng mắt sang 26:
“Tức là… anh.”
26 im lặng, nặng nề như núi đổ.
Anh không chỉ dẫn đội—
anh định hình tương lai của cả vùng.
Và vùng biết điều đó.
Thử thách thứ hai – AI LÀ NGƯỜI SÁNG TẠO CHÍNH?
Không gian mở ra như một bông hoa theo 9 hướng.
Chín vũ trụ con xuất hiện, mỗi vũ trụ phản chiếu bản chất sâu nhất của từng thành viên:
- 26: bạc hoàn hảo, không màu thừa.
- 34: năng lượng đỏ phóng lên như pháo hoa hạt nhân.
- 48: hình học tinh xảo, đường cong toán học hòa vào nhau.
- 55: xoắn ADN rối như mã không giải được.
- 66: sáng tối giao nhau thành pattern, như đồ thị biến đổi tâm lý.
- 70: cảm xúc xoáy tròn trong giông bão màu cam.
- 88: run rẩy, lung lay, âm—dương đứt quãng.
- 100: mặt nước phẳng, ổn định tuyệt đối.
- 105: những cành thời gian tách làm mươi nhánh.
Vùng hỏi:
“NGƯƠI NÀO LÀ TRUNG TÂM MỞ RỘNG?”
26 nói:
“Người có ít ‘ý niệm thừa’ nhất.”
Mọi ánh nhìn quay về 100.
100 đỏ tai, lắp bắp:
“Khoan—tui chỉ là người bình thường nhất đội mà…”
26 đặt tay lên vai anh:
“Đó là lý do cậu phải dẫn.”
Vùng phán:
“CHÍNH XÁC.”
“SỰ ỔN ĐỊNH – LÀ TRÁI TIM CỦA MỞ RỘNG.”
Thử thách cuối – TẠO VŨ TRỤ KHÔNG KHIẾN VÙNG SỤP ĐỔ
100 hít sâu, nhắm mắt.
Anh không nghĩ về:
- chiến tranh
- quái vật
- vũ khí
- thắng thua
- bản ngã
Anh chỉ nghĩ về:
- hồ nước phẳng
- ánh sáng dễ chịu
- một vòng tròn hoàn chỉnh
- nhịp tim bình ổn
Kết cấu ý niệm lan ra khắp vùng—nhẹ như lụa bay.
Dải không gian xoắn giãn ra, các vũ trụ nhỏ tan vào nhau như tuyết chảy.
Vùng Mở Rộng thở phào.
“VÙNG MỞ RỘNG: ỔN ĐỊNH.”
Cả đội đổ người xuống như vừa thoát chết.
Nhưng ngay khi họ thả lỏng—
bầu trời tím-vũ-trụ thay đổi tông màu.
Không gian lạnh đi.
Tối lại.
Rồi một giọng nói xuất hiện như đến từ thời trước thời gian.
“CÓ THỨ KHÔNG THUỘC CHU KỲ 4”
Giọng nói trầm thấp như tiếng đá nghiền:
“CÓ THỨ KHÔNG THUỘC CHU KỲ 4
ĐANG LỚN LÊN TRONG VÙNG.”
26 siết chặt nắm tay:
“Thứ gì?”
Không gian như đang run rẩy, rồi trả lời:
“…MẦM THỨ 13.”
105 lùi lại:
“Mầm thứ… 13? Nhưng chỉ có 12 vùng bản thể!”
Vùng tiếp:
“MẦM 13 –
KHÔNG DO CHU KỲ TẠO RA.
KHÔNG TRONG KẾ HOẠCH.
KHÔNG CÓ NGUỒN GỐC TRÁI ĐẤT.”
Một cục sáng đen xuất hiện xa xa—nhỏ như hạt bụi.
Nhưng nó đập nhịp như tim.
Một nhịp ngược với nhịp của Vùng Mở Rộng.
70 sợ hãi:
“Nó đập… lệch.”
48 lùi một bước:
“Một nhịp ngược với chu kỳ là… thứ ngoại lai.”
55 hỏi run:
“Nó là vũ trụ khác đang cố chui vào đây?”
Không gian trả lời như ám:
“ĐÚNG.”
“VŨ TRỤ NGOÀI CHU KỲ.”
“MUỐN SỐNG BẰNG CÁCH ĂN CHU KỲ NÀY.”
26 nghe câu đó mà lạnh sống lưng.
Một vũ trụ… tìm cách ký sinh lên vũ trụ này?
Đội 6 kẹt giữa hai lựa chọn
26 nghe trong đầu mình vang lên hai hướng:
- TIÊU DIỆT MẦM 13 NGAY
→ Giữ an toàn cho Chu Kỳ
→ Nhưng có thể phá huỷ Vùng Mở Rộng. - ĐỂ MẦM 13 SỐNG TIẾP
→ Nguy cơ một vũ trụ ngoại lai xâm nhập.
→ Nhưng mở cơ hội hiểu bản chất “bên ngoài Chu Kỳ”.
66 hỏi:
“Đội trưởng… mình làm gì?”
Mồ hôi 26 chảy dọc thái dương.
Anh biết:
bất kỳ lựa chọn nào cũng có thể thay đổi hướng tiến hoá của cả hành tinh.
Vùng Mở Rộng nói câu cuối:
“NẾU NGƯƠI KHÔNG CHỌN…
MẦM 13 SẼ TỰ CHỌN NGƯƠI.”
BƯỚC NGOẶT CỦA TOÀN BỘ 108
Một luồng sáng đen phóng ra từ Mầm 13.
Nó đâm thẳng về phía 26.
Đội 6 hét lên:
“ANH 26!!!”
26 nhìn thẳng vào luồng sáng, không né.
Và trong khoảnh khắc ấy—
anh cảm nhận được thứ mà không ai trong 108 từng chạm tới:
Ý thức của một vũ trụ ngoài Chu Kỳ.
Và nó… đang gọi tên anh.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
