Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
ĐỘI 7 – BƯỚC VÀO VÙNG TĨNH TẠI
Vùng Tĩnh Tại từ xa – một bức tranh bị “ngừng thời gian” đang tự thở
Máy bay không âm lướt chậm lại khi đến biên giới vùng. Cả đội 7 áp sát cửa kính, và tất cả đều phải nín thở trong cùng một khoảnh khắc.
Phía dưới không phải là đất, không phải là rừng, không phải sông, không phải núi.
Mà là một trạng thái.
Một thế giới như bị giữ chặt giữa hai nhịp tim của một vị thần đang ngủ.
Mây đông cứng thành từng lát mỏng như thạch.
Cây đứng thẳng, không rung dù có gió.
Nước bị đóng băng khi đang đổ xuống vách đá.
Một cánh chim nhỏ, xanh lam, bị treo giữa không trung — đôi mắt vẫn mở, nhưng ánh nhìn không tiến được thêm một milimet.
Cảm giác đầu tiên: hùng vĩ.
Cảm giác thứ hai: ngột ngạt.
Cảm giác thứ ba: kinh hoàng.
42 nổi da gà:
“Thứ này… không phải tự nhiên.”
87 thì thầm, giọng như bị kéo lùi về ký ức xa xưa:
“Không. Đây là cái chết… được làm đẹp.”
18 đứng dậy, giọng dứt khoát:
“Đừng lãng mạn hóa. Đây là vùng nguy hiểm nhất Chu Kỳ 4.5.
Ở nơi mọi thứ đứng im — một nhịp tim lệch là chết.”
59 bật thẳng lưng:
“Khoan, kiểu chết nào?”
18 trả lời lạnh và chính xác như dao mổ:
“Cái chết do tim bị đồng bộ với trạng thái đứng im.
Nếu tim cậu chậm lại cho kịp nhịp của vùng — nó sẽ dừng luôn.”
Cả đội im phăng phắc.
Không ai còn nghĩ đùa.
Ngưỡng ranh giới – thời gian cắn vào cơ thể như một con thú vô hình
Ngay khi giày họ chạm ranh giới, một lực… mềm và lạnh quấn quanh mắt cá chân.
Không đau.
Không nguy hiểm ngay.
Nhưng là cảm giác như bị thời gian “nếm thử”.
104 giật bắn người:
“Ai vừa nắm chân tôi?!”
59 liếc xuống:
“Không ai cả… là khoảnh khắc đứng im đang kẹp cậu.”
Những mảng không khí như có ngón tay, đang kiểm tra:
• độ ấm của máu,
• nhịp tim,
• tốc độ tư duy,
• trạng thái nỗi sợ.
18 hét:
“GIỮ NHỊP TIM! 68–72! TẤT CẢ!”
Đồng hồ bản thể nhảy liên tục, nhắc từng người điều chỉnh hơi thở.
Họ phải hít vào đúng 2 giây, giữ 1 giây, thở ra đúng 2 giây — nếu lệch vài phần trăm, vùng có thể xem họ là đối tượng cần… chỉnh sửa.
67 lẩm bẩm:
“Cảm giác như mình… đang đứng trong một bức ảnh đang muốn nuốt mình.”
42 đáp:
“Không phải muốn nuốt.
Là muốn biến mình thành một phần của nó.”
Kiểm tra thứ nhất – “KHÔNG ĐƯỢC PHÁT RA ÂM THANH”
Một khối chữ trắng xuất hiện giữa không gian — lơ lửng, không rung, không nhòe:
— THỬ — THÁCH — 1 —
KHÔNG — ĐƯỢC — PHÁT — RA — ÂM — THANH —
59 bật cười vô thức:
“Trời đất, khó thế nà—”
Cậu chưa nói hết.
Không gian quấn quanh miệng cậu như sợi thừng mềm, kéo hàm dưới xuống, kéo miệng dài ra thành đường thẳng trắng bệch.
59 suýt thét, nhưng như thể tiếng hét bị hút vào không khí.
18 tóm cổ áo 59, dùng tay bịt miệng cậu lại:
“Ở đây, âm thanh là chuyển động.
Vùng này không cho phép chuyển động.”
23 nói bằng hơi thở:
“Nếu mình lỡ phát ra âm… thì sao…?”
18 trả lời không nhìn cậu:
“Thời gian sẽ xé miệng cậu.”
Im lặng.
Không phải im lặng để nghe.
Mà im lặng để… tồn tại.
Kiểm tra thứ hai – “KHÔNG ĐƯỢC CÓ Ý NGHĨ MUỐN BỎ CHẠY”
Một vệt sáng như kim rơi từ trên trời xuống.
Chữ bạc run như tuyết bị giữ lại:
— THỬ — THÁCH — 2 —
KHÔNG — ĐƯỢC — MUỐN — BỎ — CHẠY —
87 run lưng:
“Nhưng ở đây đáng sợ… ai mà không muốn bỏ chạy?”
23 cau mày:
“Chỉ cần suy nghĩ muốn chạy — vùng sẽ kéo cậu ngược lại.”
Lập tức, sau lưng họ mở ra một con đường đen, dài vô tận.
Không có điểm dừng.
Không có ánh sáng.
Không có tiếng động.
42 hỏi nhỏ:
“Nếu mình bị kéo vào đó thì sao…?”
18 đáp:
“Không trở lại nữa.
Đường đó là lối ra của những người đã bỏ chạy.”
Không ai nói thêm.
Không ai… dám nghĩ thêm.
Kiểm tra thứ ba – “KÝ ỨC ĐÓNG BĂNG”
Họ bước vào một hẻm núi có hàng trăm tượng đá…
Nhưng không phải tượng.
Là người thật — bị đóng băng lại khi bước vào vùng này từ Chu Kỳ 3.
Nét mặt mỗi người bị cố định đúng khoảnh khắc họ kinh hoảng:
• có người đang chạy,
• có người đang ôm đầu,
• có người đang cầu nguyện,
• có người đang dùng tay che tim.
59 thì thầm run:
“Họ còn sống không…?”
18 đáp:
“Có. Nhưng họ không còn thời gian bên trong.
Họ sống trong một khoảnh khắc vĩnh cửu.”
67 rùng mình:
“Nếu mình chạm họ thì sao?”
18 nhìn thẳng vào 67:
“Ký ức của họ tràn vào cậu.
Và cậu sẽ trở thành một tượng mới.”
Mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng cả đội.
Một người biến mất — và trở lại như chưa từng có
Khi họ đi sâu hơn, 35 đột nhiên…
biến mất.
Không có tiếng.
Không có ánh sáng.
Không có dấu vết.
Một nhịp tim sau—
35 xuất hiện lại, mắt rỗng như vừa nhìn thấy cái chết trong suốt một năm.
87 muốn hét, nhưng không dám:
“CẬU VỪA… KHÔNG TỒN TẠI!!”
18 hiểu ngay:
“35 nghĩ về quá khứ quá lâu. Vùng thu lại thời gian của cậu ấy.”
35 run cầm cập:
“Tôi… không cảm nhận được gì.
Không ánh sáng… không âm thanh… không cơ thể…
Tôi tưởng mình đã… hết.”
18 đặt tay lên vai hắn, siết nhẹ:
“Ở đây, quá khứ là một loại độc.
Đừng để nó kéo cậu đi.”
Kiểm tra cuối – “KHI KHÔNG CÓ THỜI GIAN – NGƯƠI LÀ AI?”
Cả không gian mở thành một quảng trường băng tuyệt đẹp, lạnh đến mức ý niệm cũng đông lại.
Trên nền băng là một vòng tròn chữ:
“KHI KHÔNG CÓ THỜI GIAN – NGƯƠI LÀ AI?”
Không tên.
Không quá khứ.
Không ký ức gia đình.
Không tuổi.
Không 108.
Không Chu Kỳ.
Chỉ còn bản thể trơ trọi.
104 bật khóc không tiếng:
“Em… không biết em là ai…”
87 khuỵu gối:
“Khi không có quá khứ…
không có bố mẹ…
không có ký ức để bám vào…
Em chỉ còn… trống không…”
Rìa không khí bắt đầu rung — thời gian đang gặm họ.
23 hét bằng tâm trí:
“Đội trưởng!!
Nếu tụi em không tìm được bản thể… vùng sẽ nuốt tụi em!!!”
18 nhắm mắt.
Hít.
Thở.
Và phát sáng.
Không phải ánh sáng vật lý — mà là ánh sáng lựa chọn.
Anh truyền ý niệm vào quảng trường:
“Tôi là 18.
Không phải vì quá khứ dạy tôi vậy.
Không phải vì tương lai cần tôi như vậy.
Tôi chọn tôi.”
Một sóng rung lan ra.
67 đứng dậy, tay run nhưng tim mạnh:
“Em là 67 — vì em chọn điều đó.”
42: “42.”
23: “23.”
59: “59.”
87: “87.”
104: “104.”
20: “20.”
35: “35.”
Vùng thừa nhận họ.
Vùng Tĩnh Tại mở cửa – và tiếng cảnh báo không thuộc về vùng
Băng nứt — nhưng không phải vỡ.
Mà là mở.
Vùng nói bằng giọng kim loại:
“CÁC NGƯƠI ĐÃ CHỌN MÌNH.
NHƯ VẬY LÀ ĐỦ.”
Nhưng ngay khi đội chuẩn bị rời khỏi—
Một vết rách thời gian xuất hiện.
Một giọng nói từ sâu trong tương lai…
từ một nơi mà ngay cả vùng cũng không chạm tới…
vang ra:
“KHI THỜI GIAN TRỞ LẠI—
CÁC NGƯƠI SẼ KHÔNG CÒN LÀ CÁC NGƯƠI NỮA.”
Cả đội đông cứng.
18 bước lên trước, giọng trầm:
“…Vừa rồi là cái gì?”
23 nói với giọng gần như hóa sương:
“Giọng đó…
không phải của vùng.”
Vùng Tĩnh Tại hoàn toàn im lặng.
Một im lặng nặng như lời xác nhận rằng:
Thứ vừa nói… không thuộc Chu Kỳ này.
Không thuộc hành tinh này.
Không thuộc thời đại này.
Thứ đó đến từ nơi mà… thời gian không quay nữa.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
