CHƯƠNG XIV – PHẦN 13

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

ĐỘI 8 – TRẮNG ĐỎ CỦA LÒNG NGƯỜI

(Xung đột con người – bản thể của cảm xúc nguyên sơ)

Vùng Xung Đột từ xa — trái tim của nhân loại bị lật ngược

Máy bay không âm lướt qua một dải khí quyển đang rung như sắt bị nung đỏ. Phía dưới là một cơn bão không giống bất cứ cơn bão nào từng được nhìn thấy:

Một xoáy kép, hai màu — đỏ và trắng.

  • Đỏ: mãnh liệt, sống, cuồng nộ, như máu bị đánh thức.
  • Trắng: im lặng, vô thanh, như tro lạnh của những điều đau đớn không được gọi tên.

Hai màu cuộn ngược chiều nhau, va chạm thành những tia năng lượng cảm xúc:

  • hình dáng của tiếng hét,
  • hình dáng của tiếng nấc,
  • hình dáng của cơn giận,
  • hình dáng của lời xin lỗi còn dang dở.

Tất cả đều có hình dạng, như thể cảm xúc con người đã bị lột khỏi ngực và thả vào không gian.

Máy bay rung mạnh.

15 hỏi 11, đội trưởng:
“Đỏ thì em hiểu. Nhưng trắng? Trắng là cảm xúc gì?”

11 trả lời không do dự:
“Trắng là thứ còn lại… khi nỗi đau bị chôn quá lâu.”

Cả đội im. Họ biết họ chuẩn bị bước vào nơi nguy hiểm không phải bằng răng nanh hay đạn dược, mà bằng những điều họ đã cố quên nhiều năm.

Bước vào — vùng bóc hết mặt nạ

Ngay khi chân vừa chạm đất —

đất đỏ thở.

Không khí phát âm như tiếng rên. Cỏ dưới chân xoay thành dao bạc. Bầu trời đổi màu theo nhịp tim người bước vào.

56 ôm ngực:
“Cảm giác như ai đó đang bóp mình… ép mình tức giận… ép mình khóc…”

38 run nhẹ:
“Tôi nghe tiếng trẻ con khóc. Tiếng của… chính tôi.”

107 nghẹt thở:
“Tim mình đập nhanh quá… như bị ai kéo ngược.”

Vùng này không thử sức mạnh hay trí tuệ — nó thử linh hồn.

11 nhìn toàn đội, giọng thấp:
“Đây là vùng duy nhất tấn công vào phần yếu nhất của các em.”
Cô đặt tay lên tim mình:
“Và phần yếu nhất của tôi… mạnh hơn các em tưởng.”

Ánh mắt của đội 8 đồng loạt đổ dồn về cô.

Kiểm tra thứ nhất — “NÓI SỰ THẬT CỦA TIM, KHÔNG PHẢI MIỆNG”

Một vòng sáng mở ra trên trời — như mắt một người đang nhìn xuống đội.

Chữ hiện:

THỬ THÁCH 1
THỂ HIỆN CẢM XÚC THẬT
KHÔNG ĐƯỢC GIẢ

90 nhếch môi:
“Dễ thôi. Thật lòng là được.”

Ngay lập tức, mặt đất dưới 90 nổ tung.
Một bóng đen vọt lên — chính là 90, nhưng:

  • cột sống cong gập,
  • mắt đỏ như máu nén,
  • miệng mở rộng như khe nứt,
  • cơ thể run như bão loạn.

90 bật khóc:
“Đó là… tôi sao?!”

11 nói nghiêm:
“Không phải ‘đó là tôi hồi đó’. Nó là phần của cậu ngay bây giờ mà cậu cố chôn.”

Vùng không ghét dối trá — nó phơi bày nó.

90 thở hổn hển, nhìn thẳng vào quái vật:
“Đúng… mày là tao.”

Quái vật tan thành tro.

90 khuỵu xuống, lần đầu thừa nhận:
“Em tưởng mình đã vượt qua thời kỳ ấy rồi…”
11 đỡ cậu:
“Không ai vượt qua. Chúng ta chỉ học cách bước tiếp khi nỗi đau vẫn nằm đó.”

Cả đội rùng mình — vì câu nói này trúng tim hơn bất kỳ đòn tấn công nào.

Kiểm tra thứ hai — “KHÔNG ĐƯỢC GHÉT BẤT KỲ AI TRONG ĐỘI”

Đột ngột, trời gầm:

THỬ THÁCH 2
KHÔNG GHÉT NHAU

107 bật cười, tự nhiên:
“Tôi đâu ghét ai—”

Một luồng sáng trắng như giáo đâm xuyên vai 107.

Máu đen chảy xuống đất — nhuộm đỏ thành hình một khuôn mặt.
Khuôn mặt đó là 38, nhưng lạnh, xa, bị bóp méo bởi ghen ghét.

38 sững người:
“…ghét tôi sao?”

107 run lập cập:
“…tôi… tôi ghét cách cậu bình thản… trong khi tôi luôn hỗn loạn…”

Cơn giận bị chôn bật lên thành một bức tượng đỏ phía sau 38 kéo cổ anh.

43 hét:
“Đối mặt đi!! Chỉ có chấp nhận mới phá được nó!!”

38 đặt tay lên vai tượng — như ôm một phiên bản méo mó của chính đồng đội mình:
“Tôi không hề khó chịu vì cậu ghét tôi.”
“Tôi chỉ buồn vì cậu toàn phải tự chịu.”

Tượng nổ vụn, như gốm vỡ.
107 sụp xuống sàn, nức nở không thành tiếng.

Không một ai cười.
Không ai phán xét.
Họ chỉ lặng, rất lặng — vì ai cũng hiểu:
Trong kẻ mà ta ghét, luôn có phần của ta.

Kiểm tra thứ ba — “CƠN GIẬN CỦA NGƯỜI ĐỘI TRƯỞNG”

Đất đỏ rung lên dưới chân 11.

Hologram hiện:
NGUỒN GIẬN CHÍNH
ĐƯỢC KÍCH HOẠT

Mặt đất dưới 11 nở to như một quả tim sắp nổ.
Một hình hài mọc lên — không phải quái vật, không phải bóng —
mà là ký ức hóa hình:

  • 11 bế một đứa trẻ.
  • Ánh sáng nổ.
  • Đứa trẻ bị kéo đi.
  • Tiếng 11 gào đến đứt giọng.
  • Máu.
  • Hối hận.
  • Lời “giá như” lặp lên lặp xuống.
  • Những đêm trắng.

Quái vật gào:
“NGƯƠI ĐÁNG CHẾT THAY!!”

11 lùi lại, mắt đỏ hoe:
“…tôi… biết…”

Lòng cô rạn như thủy tinh.
Đội của cô thấy — một người phụ nữ từng rất mạnh, giờ đang vỡ vụn ngay trước mặt họ.

15 lao đến:
“KHÔNG! Chị không được để nó định nghĩa chị!!”

38 đặt tay lên lưng 11:
“Chị sống sót không phải vì chị muốn.
Chị sống sót… vì chị cần ở đây.”

107 dù đang bị thương, vẫn gào:
“Chị là người giữ tụi em!!”

11 cắn môi đến bật máu.
Giữa đống tro ký ức, cô nghẹn thành tiếng:
“Tôi… tha thứ cho bản thân mình.”

Tro sáng.
Quái vật nổ thành bông tuyết.
Cơn giận rơi xuống đất — như một trái tim được đặt xuống sau khi bị mang quá lâu.

Vùng Xung Đột được ổn định — một kỳ tích chưa từng có

Vùng nói bằng giọng của đất, của tro, của những đêm khóc một mình:

“LẦN ĐẦU TIÊN…
MỘT ĐỘI
ĐI QUA NƠI NÀY
MÀ KHÔNG GHÉT NHAU.”

“VÙNG XUNG ĐỘT — ỔN ĐỊNH.”

Cả đội thở phào.
Nhưng tiếng phào đó bị cắt ngang bởi một giọng thứ hai trong vùng —
không trầm ấm, mà lạnh như kim khí:

“NHƯNG XUNG ĐỘT TOÀN CẦU ĐANG ĐƯỢC NUÔI LỚN.”

11 xoay phắt người:
“Xung đột gì?”

Vùng đáp:
“QUÁ KHỨ ĐANG SỐNG LẠI.”
“TƯƠNG LAI ĐANG LAO XUỐNG.”
“HIỆN TẠI SẼ XÉ MÌNH RA LÀM HAI.”

Cả đội đứng chết lặng.
Không một tiếng gió động.

11 chỉ thì thầm:
“…hiện tại xé mình ra?”
Vùng im — và đó là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

38 và sự thật anh chưa nói

Trên đường rời vùng, 38 xin 11 dừng đội lại vài phút.

38 đứng một mình trước ranh giới đỏ-trắng, ánh mắt trầm xuống:
“Chị 11… thật ra, phần bình thản trong tôi… là giả.”

11 quay sang:
“Giả?”

38 gật:
“Em đã mất khả năng cảm nhận nhiều năm. Những biến cố trước đây… làm em như vậy.”

Anh nhìn bàn tay mình:
“Em học cách giả vờ bình thản… để mọi người yên tâm.”

11 đặt tay lên vai anh, nhẹ như bụi:
“Em không cần giả với chị.”
38 lần đầu mỉm cười thật.

107 và 38 xây dựng lại một sợi dây

107 ngồi cạnh 38 khi máy bay cất cánh.

Không ai nói gì vài phút.
Rồi 107 nói:
“Cảm ơn vì cậu không giận tôi.”

38 cười nhẹ:
“Tôi không giận cậu. Tôi… biết cảm giác đó. Ai cũng từng ghét một ai đó vì điều mà họ thiếu.”

107 nghẹn:
“Tôi không muốn ghét cậu nữa.”

38 xoay sang:
“Thế thì từ giờ, mỗi khi cậu muốn ghét — nói với tôi.”

107 bật cười trong nước mắt:
“Deal.”

11 và ký ức đứa trẻ

Đêm đó, 11 ngồi một mình trong khoang.

Có tiếng bước chân. 15 đứng dựa vào cửa:
“Muốn khóc nữa không?”
11 cười nhạt:
“Tôi nghĩ… tôi đã khóc đủ cho cả 20 năm rồi.”

15 ngồi xuống cạnh:
“Còn đau không?”
11 đáp:
“Có.
Nhưng lần đầu tiên… tôi thấy nỗi đau không phải kẻ thù.”

Nước mắt 11 rơi thêm một lần —
nhưng không còn nặng đến mức bóp nghẹt tim.

Xung Đột là bản thể sống

Đội 8 rời vùng, nhưng trong không khí vẫn còn mùi của cảm xúc con người — vừa đẹp, vừa tàn bạo.

Và đâu đó trong vùng, tro trắng xếp thành một dòng chữ mà chỉ 11 có thể nhìn thấy:

“Trái tim con người — là vùng nguy hiểm nhất hành tinh.”

Cô đọc, và hiểu:
Vùng Xung Đột đã ổn định, nhưng thế giới thì chưa.

Bởi khi quá khứ trỗi dậy,
khi tương lai lao xuống,
khi hiện tại xé mình ra —

cảm xúc con người sẽ trở thành loại vũ khí lớn nhất.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang