Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
HAI CHIỀU VỠ RA
QUÁ KHỨ SỐNG LẠI – NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT BƯỚC RA ÁNH SÁNG
Vùng Truyền Thống – sau khi chấp nhận 22 – bắt đầu rung như một chiếc trống khổng lồ bị đánh từ bên trong.
Sương xanh lá vốn nhẹ như kén ký ức nay trở nên dày đặc, nặng trĩu—
như thể chứa quá nhiều linh hồn đang tìm cách thoát ra.
22 cảm nhận rõ điều đó trước bất kỳ ai khác.
Cả vùng như gọi tên anh.
Rồi—
RẮC!!!
Mặt đất và sương cùng nứt, mở ra một “đường rãnh thời gian”.
Một bàn tay…
héo mòn…
nhăn nheo…
mang theo vết thời gian từ hai thế kỷ trước
vươn ra khỏi màn sương như muốn níu lấy ánh sáng hiện tại.
22 siết chặt tay.
Một giọng nói vang lên – cổ như lịch sử, nhưng lại rõ như người đứng bên cạnh:
“Hậu duệ của ta… đã lâu lắm rồi.”
Rồi người bước ra hoàn chỉnh:
một cụ già mặc trang phục năm 1820, ánh mắt không hoảng loạn, mà… nhận ra thế giới này.
Liền sau đó:
- một nghĩa sĩ áo vải từ thời phong kiến
- một phụ nữ thời thuộc địa, tay còn cầm chiếc khăn tay đã mục
- một học giả thế kỷ 18
- một người thợ thủ công đời thứ 5
- rồi hàng trăm bóng người khác, đại diện cho mọi thời kỳ
Họ không phải ảo ảnh.
Không phải linh hồn.
Không phải ký ức.
Vụn đất dưới chân họ vỡ ra thật, hơi thở họ tạo sương trắng thật.
Họ đã được vật chất hóa.
9 đứng lặng, không thể thở:
“Trời đất… họ đang trở lại… như chưa bao giờ chết.”
72 lắp bắp:
“Không phải chỉ dân tộc chúng ta… phải không?”
22 nuốt xuống cơn nghẹn:
“Không. Cả thế giới đang trải nghiệm điều tương tự.”
Anh nhìn vào sương đang tỏa rộng:
“Lịch sử đang sống lại.
Không phải trong sách.
Mà NGAY TRÊN MẶT ĐẤT.”
TƯƠNG LAI XUYÊN VÀO – SINH VẬT CHƯA TỪNG THUỘC THỜI ĐẠI NÀO
Tổng Bộ Bắc Cực.
Hệ thống vệ tinh dồn dữ liệu về với tốc độ khiến cả mạng lõi rung bần bật.
29 mở 7 màn hình cùng lúc.
Trên từng màn hình là những sinh vật không thuộc bất kỳ hệ tiến hóa nào của Trái Đất:
◼ Bắc Mỹ
Những “người” cao hơn 3 mét, tay chân co giãn như cao su, đi bằng nhịp không tuân theo trọng lực.
◼ Đông Phi
Những bóng người dài ngoẵng, thân thể mờ như khói, chuyển động theo nhiều chiều cùng lúc.
◼ Trung Đông
Sinh vật có cấu trúc xương biến động, mắt là khe sáng như đường cắt laser.
◼ Bắc Á
Những khối lập phương sống, mặt phẳng của chúng liên tục trượt và đổi vị trí như puzzle.
◼ Biển Đông
Những thân người đi trên mặt nước—
nhưng không chạm vào nước như thể không thuộc lớp vật lý chúng ta dùng.
53 đọc nhanh phân tích:
“Đây là… những gì còn sót lại của loài người trong chiếc tương lai bị hủy.”
“Một tương lai không hoàn thiện.”
Kỳ hỏi lạnh:
“Chúng là… loài người?”
53:
“Là HẬU DUỆ được ép tiến hóa trong một timeline bị phá hủy.
Cơ thể họ thích ứng với những quy luật mà ta không có.”
Trường siết tay:
“Và giờ họ tìm một nơi khác để tồn tại.”
29 nói câu không ai muốn nghe:
“Họ đang tìm một thời đại mới để ký sinh.”
HIỆN TẠI BỊ XÉ RA – CẢM XÚC CON NGƯỜI TRỞ THÀNH VŨ KHÍ
11 mở holo trong Vùng Xung Đột.
Giọng cô khàn:
“Thưa Tổng Chỉ Huy… hiện tại đang biến dạng.”
Từng khu vực trên thế giới được chiếu lên:
- Paris: một cuộc tranh cãi nhỏ tại ga tàu biến thành đánh nhau 300 người
- Tokyo: một nhóm học sinh lo sợ → 1.200 người hoảng loạn tháo chạy
- Rio: tiếng khóc của một bé gái lan thành một làn sóng tuyệt vọng khiến cả khu phố đứng khóc
- Delhi: binh lính bắt đầu nổ súng vào những sinh vật tương lai
90 báo cáo:
“Cảm xúc con người… đã mất ổn định.
Một người buồn → tạo ra 10 người buồn.
10 người sợ → tạo thành 100 người hoảng loạn.”
Xung đột lan như dịch bệnh.
107 run:
“Thế giới… đang phát điên.”
11 kết luận:
“Hiện tại bị xé thành từng lát mỏng.
Không còn sự đồng nhất.”
CUỘC HỌP KHẨN CỦA 108
Tầng hội nghị Bắc Cực.
108 kết nối tất cả các đội qua liên giới.
Trường bắt đầu:
“Các bạn… hiện tại không còn là hiện tại.”
Kỳ mở holo, vẽ ba lớp thời gian:
• QUÁ KHỨ
đang trồi lên từ lòng đất như biển người sống lại
• HIỆN TẠI
bị cảm xúc số đông xé thành nhiều lớp, không còn tuyến tính
• TƯƠNG LAI
đang lao xuống, tìm cách cắm chân vào thế giới này
29 chỉ giao điểm ba lớp:
“Đây là vị trí của Trái Đất.
Điểm va nhau của ba chiều thời gian.”
53 lạnh:
“Nếu ba chiều nhập lại—
toàn bộ cấu trúc vũ trụ sẽ biến thành một thứ khối hỗn loạn không thể đảo ngược.”
Lợi truyền âm từ Vùng Sinh Tồn:
“Muốn chặn ba chiều… phải có một lực cân bằng.”
22 đứng dậy.
Giọng anh trầm, chắc, khiến cả 108 im như bị khóa tần số:
“Không phải chặn họ.
Mà chặn chính CHÚNG TA.”
SỰ THẬT KHỦNG KHIẾP – 108 LÀ ĐIỂM NEO CỦA THẾ GIỚI
22 nhắm mắt.
Ba vòng bản thể trên đôi mắt anh sáng dần.
“Tổ tiên nói—
108 không phải đội tác chiến.”
Trường lùi lại nửa bước, như linh cảm một điều kinh hoàng.
22 mở mắt:
“108 là 108 điểm khóa của thế giới này.
Nếu 108 bị phá –
quá khứ, hiện tại, tương lai sẽ hợp nhất.”
53 sững người:
“Tức là… chúng ta đang giữ thế giới cố định?”
22:
“Đúng.”
“Và kẻ muốn chiếm thế giới… chỉ cần phá 108.”
11 nói nhỏ:
“Vậy kẻ địch thật sự không phải là quá khứ.
Không phải tương lai.”
Kỳ thì thầm:
“Mà là thứ muốn thay thế chúng ta…”
Cả 108 cùng nói:
“MẦM 13.”
MẦM 13 GỬI TỐI HẬU THƯ – MẮT ĐEN MỞ TRÊN TRỜI
Bầu trời thế giới tối lại như bị đổ mực.
Một vòng xoáy đen xuất hiện giữa bầu trời Bắc Cực—
không giống lỗ đen, không giống rạn nứt,
mà giống như một con mắt vũ trụ đang mở.
Một giọng nói vang lên, đa tầng, đa chiều:
— TA ĐẾN TỪ TƯƠNG LAI CÁC NGƯƠI ĐÃ HỦY —
— TRẢ CHU KỲ LẠI CHO CHÚNG TA —
— HOẶC CHÚNG TA SẼ XÓA CÁC NGƯƠI KHỎI DÒNG THỜI GIAN —
Trường ngẩng đầu.
Không chớp mắt.
Mắt đen co lại, nhìn thẳng vào ông.
— KẺ ĐỨNG ĐẦU CHU KỲ 4 —
— NGƯƠI SẼ NGÃ TRƯỚC —
Trường siết nắm đấm, tim không loạn nửa nhịp:
“Muốn lấy thế giới này?
Bước qua 108 trước.”
Mắt đen mở rộng—
và sấm thời gian giáng thẳng xuống Trái Đất.
Tất cả 108 lập bản thể chiến đấu.
Chiến tranh ba chiều bắt đầu.
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
