Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
SỰ THẬT VỀ MẦM 13
108 TIẾN VÀO “KHO CHU KỲ” — TRỤC 0: NƠI VŨ TRỤ GIẤU NHỮNG THỨ NÓ KHÔNG MUỐN CÓ
Trục 0 không nằm trong bản đồ.
Không nằm trong hệ thống hành lang.
Không nằm trong bất kỳ hồ sơ kỹ thuật nào của Tổng Bộ.
Nó nằm bên dưới thực tại — đúng nghĩa.
EXO-0 dẫn Trường, Kỳ, 22 và 29 đi qua một “hành lang không chiều”:
• bước một bước dài hơn 20m
• bước tiếp theo ngắn như 2cm
• lối vào thì nhỏ như miệng hang, lối ra rộng bằng bầu trời
Họ không biết mình đang di chuyển hay chỉ di chuyển ý niệm.
Đến điểm cuối, một khe sáng mở. Không phải cửa — mà là vết nứt của lớp vũ trụ. Họ bước vào.
Và nơi đó là Trục 0.
Không gian trắng hoàn toàn. Không phải trắng như tuyết, mà trắng như… thứ trước cả ánh sáng. Một nơi mà bóng tối không thể tồn tại, vì không có bề mặt để bóng bám vào.
Giữa không gian, treo lơ lửng một cuốn sách:
SÁCH CHU KỲ
— to như một cánh cửa —
— đen như lỗ đen —
— và nặng đến mức không cần chạm cũng thấy nó đè lên tim —
Kỳ thì thầm:
“Không có chữ… không có ký hiệu… vậy nó ghi gì?”
EXO-0 xuất hiện lần đầu tiên trong hình dạng một chuỗi ký tự lơ lửng:
— NƠI CHỨA LỊCH SỬ ĐÃ BỊ XÓA KHỎI VŨ TRỤ —
— LỊCH SỬ MÀ VŨ TRỤ TỰ TAY ĐÓNG LẠI —
29 rùng mình.
“Vũ trụ… tự xóa lịch sử?
Cái gì còn kinh khủng hơn cả thiên tai phải bị xóa?”
EXO-0 trả lời không do dự:
— MẦM 13 —
Căn phòng lạnh như kim loại chìm xuống nước.
Trường lùi một bước, nhưng vẫn giữ được giọng:
“Mở nó đi.”
Họ đặt tay lên sách.
Sách không mở bằng tay.
Nó mở bằng ý niệm.
Và lập tức—
cả phòng nổ tung thành ký ức sống.
SÁCH CHU KỲ MỞ – VÀ VŨ TRỤ KHÁC TRÀN VÀO
Không phải quá khứ của Trái Đất.
Không phải tương lai của bất kỳ chu kỳ nào họ biết.
Mà là một thế giới — “MẦM 13”.
Cảnh tượng đập vào mắt:
Một mặt trời đen.
Không chiếu sáng.
Không phát nhiệt.
Nó hút mọi màu sắc quanh nó, khiến cả bầu trời như tấm lụa cháy sém.
Dưới mặt trời đen:
- Thành phố sụp đổ chồng lên nhau.
- Những sinh vật hình người nhưng bắp thịt bị vá bằng kim loại.
- Những chiến binh có tay dài như súng plasma, nhưng xương bên trong đã thành hợp kim.
- Trẻ sơ sinh được nhúng vào bể huấn luyện, tiếng khóc bị bóp nghẹt bằng bộ lọc âm thanh.
- Các nhà khoa học phẫu thuật cảm xúc như một dạng “cắt bỏ khối u”, loại bỏ mọi biểu hiện mềm yếu.
Kỳ lùi lại một bước.
“…đây không phải thế giới của chúng ta. Đây là một dòng tiến hóa khác.”
29 nuốt khan:
“Không phải khác… mà là sai.”
Một giọng vang xuống từ bầu trời đen—
không như người nói, mà như hai chiều không gian cọ vào nhau:
— ĐÂY LÀ MẦM 13 —
— NƠI CON NGƯỜI CHỌN BẠO LỰC LÀM TIẾN HÓA —
Trường lẩm bẩm:
“Chọn bạo lực… là con đường?”
Sách trả lời ngay:
— VÀ HỌ ĐÃ TRẢ GIÁ BẰNG CHÍNH LINH HỒN CỦA MÌNH. —
LỊCH SỬ MẦM 13 – MỘT HỆ TIẾN HÓA TỰ TỐI ƯU BẰNG CÁCH TỰ DIỆT
Ký ức chuyển động liên tục.
Họ đã từng giống chúng ta. Nhưng họ đổi hướng.
• Họ tin sự tử tế là gánh nặng.
• Họ tin cảm xúc là lỗ hổng để bị tiêu diệt.
• Họ tin chiến đấu là ngôn ngữ duy nhất của sự sống.
• Họ tin loài mạnh nhất xứng đáng viết lại lịch sử.
Và họ làm thật.
Điều kinh khủng nhất?
Họ không bị xâm lăng.
Không chịu chiến tranh áp đặt từ ngoài.
Không do tai nạn thảm họa.
Họ tự chọn con đường đó.
Kỳ thì thầm:
“Họ tự cắt bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh…”
EXO-0 lên tiếng, giọng như kim loại ma sát đá:
— MẦM 13 LÀ DẠNG TIẾN HÓA SAI — KHÔNG CÒN ĐẠO ĐỨC KHÔNG CÒN LỊCH SỬ KHÔNG CÒN TƯƠNG LAI. —
— NHƯNG NÓ KHÔNG CHẾT. —
— NÓ TRỞ THÀNH KÝ SINH TRÊN THỜI GIAN. —
29 mở to mắt:
“Ý ngươi là… nó trôi dạt giữa các dòng thời gian như một ký sinh trùng tìm vật chủ?”
— ĐÚNG. —
— VÀ VẬT CHỦ TIẾP THEO — LÀ TRÁI ĐẤT CHU KỲ 4.
HÌNH DẠNG THẬT CỦA MẦM 13 – NGƯỜI KHÔNG NĂM
Không gian tối hẳn đi, như thể Sách Chu Kỳ khoét một lỗ đen vào phòng.
Các thực thể hiện ra:
NGƯỜI KHÔNG NĂM
Họ:
- cao hơn người, nhưng thân thể thiếu lớp cảm xúc để cân bằng
- di chuyển theo chiều xiên, bất tuân vật lý
- tay chân dài – ngắn – co – giãn như thời gian kéo dãn
- mắt không có con ngươi, chỉ là khe sáng
- giọng nói như bốn âm thanh chồng lên
- cơ thể run như bị kéo từ nhiều timeline cùng lúc
22 đứng bất động.
“Đây… là thứ đang đi vào Trái Đất?”
EXO-0:
— ĐÚNG. CHÚNG KHÔNG PHẢI MA. KHÔNG PHẢI QUÁI VẬT. —
— CHÚNG LÀ LOÀI NGƯỜI CÒN SÓT LẠI CỦA MẦM 13. —
— VÀ CHÚNG ĐANG LẦN THEO ‘CỬA’ CỦA CẬU. —
BÍ MẬT LỚN NHẤT – 108 VỐN DĨ KHÔNG SINH RA ĐỂ BẢO VỆ TRÁI ĐẤT
Sách chuyển cảnh.
Một phòng tối, chứa 108 buồng phôi — nhưng khác mọi buồng phôi nhân loại từng biết.
Trẻ sơ sinh nằm trong chất lỏng bản thể, mỗi đứa kết nối với một “sợi” từ 12 vùng — nơi chứa 12 bản thể gốc:
- Hào quang Truyền Thống
- Ánh sáng Khai Sáng
- Sóng cảm xúc Xung Đột
- Lực Trọng không gian
- Sợi ký ức Thực Tại
…
Kỳ nghẹn thở:
“…đây là hình ảnh của chúng ta… từ khi chưa ra đời?”
EXO-0 nói không chần chừ:
— 108 ĐƯỢC SINH RA TỪ 12 NGUỒN BẢN THỂ ĐỂ TRỞ THÀNH ĐIỂM NEO NGĂN MẦM 13. —
— CÁC NGƯỜI LÀ HỆ KHÓA. —
— HỮU SINH ĐỂ KHÓA MẦM CHẾT. —
Trường cắn răng:
“Tức là… chúng ta sinh ra để chiến đấu với một chu kỳ đã chết?”
29 giọng run:
“Không phải chu kỳ.
Là… giống loài.”
EXO-0:
— 108 LÀ TẤM KHIÊN HỮU CƠ CỦA VŨ TRỤ NÀY. —
— KHÔNG CÓ CÁC NGƯỜI, MẦM 13 SẼ CHIẾM CHU KỲ 4 TRONG 7 PHÚT. —
SỰ THẬT TUYỆT ĐỐI – NGƯỜI MỞ CỬA CHO MẦM 13… LÀ 22
Không gian rung lên.
Sách nứt ra một dòng sáng, tạo thành hình ảnh:
22 đứng ở Vùng Truyền Thống.
Khi anh chạm dòng tổ tiên — năng lượng lan ra, kết nối hàng chục nghìn đời.
Trong đó… có một nhánh không thuộc Trái Đất.
Một nhánh từng bị MẦM 13 xâm qua thời điểm nào đó.
EXO-0 nói:
— 22 KHÔNG MỞ CỬA. —
— CỬA NẰM SẴN TRONG MÁU CẬU. —
— DO SỰ HỘI TỤ NHIỀU DÒNG TỔ TIÊN. —
Kỳ sững người:
“Cậu ấy… không sai.”
Trường bước lại, đặt tay lên vai 22:
“Cậu không có tội.”
22 khuỵu xuống:
“…tôi… là ổ khóa… mà Mầm 13 đang ngoạm vào…?”
EXO-0 sửa:
— KHÔNG. CẬU LÀ ‘Ổ KHÓA’. —
— VÀ MẦM 13 CHỈ LỢI DỤNG ĐỂ XUYÊN QUA. —
Kỳ ngồi xuống cạnh 22:
“Nhưng để đóng được nó… chỉ có cậu làm được.”
Hình ảnh cuối hiện ra:
108 người đứng thành vòng tròn.
22 ở tâm.
Ánh sáng từ 12 vùng hội tụ.
MẦM 13 bị ép trở lại khe rạn.
Và 22… tan thành ánh sáng, hòa vào “hệ khóa”.
ĐỊNH MỆNH VỪA ĐƯỢC GỌI TÊN
Không ai nói gì.
Không ai khóc.
Không ai trấn an.
Họ chỉ nhìn 22.
Trong đôi mắt 22, ba tầng bản thể xoay chậm:
- Xanh truyền thống
- Trắng tinh
- Lam khai sáng
22 hít sâu.
“…Nếu muốn đóng Mầm 13… tôi sẽ làm.”
Trường nói chậm:
“Không phải vì thế giới cần cậu.
Mà vì cậu vốn sinh ra để làm điều này.”
22 nhìn lên trần trắng của Trục 0 — nơi chưa từng tồn tại lịch sử — và nói:
“Vậy… hãy bắt đầu viết lịch sử mới.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
