CHƯƠNG II — PHẦN 2

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

CUỘC GẶP TRONG PHÒNG TRẮNG — LỖ HỔNG DALGOROD

Ánh đèn trắng trong phòng triệu kiến của 108 không phản chiếu khuôn mặt. Nó bóc trần mọi nếp nhăn, mọi dấu vết mệt mỏi, chỉ để lại những phác thảo logic. Kỳ đứng đó, tay ôm chiếc ổ cứng rỉ sét — thứ dụng cụ nhỏ bé chứa vài mẫu sóng mà anh giấu khỏi những người tới thu dữ liệu ngày trận. Ánh mắt anh vẫn như trước: nhìn vào hệ thống, không phải con người.

Trường mở lời nhanh và dứt khoát. Không chút trang trọng, không câu thúc: “Cậu nghe được chúng. Bây giờ hãy cho chúng thấy là chúng đang bị nghe.”

Giọng Trường không hỏi, mà ra lệnh. Kỳ hiểu: đây không phải lời mời. Đây là bài kiểm tra — mở đầu cho một hành trình nơi công nghệ, tri thức và bản năng giao nhau.

Phòng trắng — nơi quyết định vận hành trí tuệ

Phòng trắng không có ghế bành — chỉ có một bàn dài, một vài thiết bị mã hóa di động và bản đồ phủ lớp dữ liệu. Trên màn hình, Trường chiếu một tấm bản đồ Bắc Cực, chấm đỏ tại một vùng biển mà các hãng vận tải thương mại gọi là “vùng trống”. Kỳ nhìn chăm, những đường nhiễu trên màn hình giống những ký hiệu anh từng thấy trong ổ cứng: nhịp tim, dao động, những vệt sóng như lời thì thầm.

Trường chỉ vào một dòng chữ: DALGOROD — LỖ HỔNG.
“Đây là nguồn phát chuỗi xung gần nhất có cấu trúc giống những gì cậu đã báo.” — Trường nói. — “Nó nằm dưới biển, nhưng không phải giàn khoan. Nó là một pháo đài. Tầng Mười Hai gọi đó là ‘cửa hàng’.”

Kỳ hỏi: “Tại sao cần tôi? Tôi không phải lính đặc nhiệm.”
Trường đáp: “Bởi vì anh nhìn bằng mắt khác. Anh không bắn vào cái trạm. Anh nhìn cách nó nghe.”

Thắng và Lợi được thêm vào đội — Thắng cho hành động, Lợi cho việc xử lý những tình huống mà thiết kế vũ trang thông thường không thể giải quyết. Họ là bộ xương nhẹ của một đơn vị ra biển; Kỳ là bộ não cảm thụ, Trường là đầu não chiến lược.

Hành trình ra biển — khi la bàn quay như mất hồn

Con tàu tiến về phía Bắc, qua những vùng radar gọi là “mù”. La bàn lắc lư; GPS nhảy sang kinh độ không liên quan. Thành viên thủy thủ đoàn lầm rầm lời cầu nguyện với nghiệp vụ và với may mắn. Ở mũi tàu, Kỳ đứng, mắt nhắm, lắng nghe biển. Cảm giác anh mô tả với Thắng: “Một khoảng im lặng như bị siết cổ. Không tự nhiên. Giống như bầu trời bị nén lại.”

Đêm thứ hai, bầu trời lóe lên — không giống tia chớp, mà là mảng xung ánh sáng mịn như sợi nano, di chuyển theo nhịp. Kỳ cảm nhận nhịp tim đã từng thấy ở băng Bắc Cực; nó đến từ xa, nhưng lần này phát mạnh, không còn che giấu bởi từ trường. Một thông điệp ngắn, như mũi kim gõ lên hộp sọ anh: – CẬU ĐANG Ở QUÁ SÂU–.

Thắng nhìn Kỳ, sắc mặt anh thay đổi: “Họ biết.”
Kỳ chỉ nhắm mắt, tập trung. Anh không hoảng — anh đọc.

Pháo đài Dalgorod — bên dưới mặt biển, thế giới bị viết lại

Dalgorod không giống bất kỳ cơ sở quân sự hay phòng thí nghiệm nào. Từ trên nhìn xuống, nó như một cái xương sống kim loại nằm gọn trong vệt nước đen. Khi họ tiếp cận, bóng của công trình nhô lên khỏi mặt biển như một hàm răng thép. Cột anten vươn như xương cá voi xuyên qua mặt nước, các ống dẫn trong suốt khổng lồ nối nhau — hệ mạch mà Khiến ánh sáng chảy như máu.

Lợi thì thầm: “Nó không nghiên cứu. Nó nghe.”
Kỳ chạm vào một ống dẫn trong suốt; dòng dữ liệu dạng quang chảy bên trong khiến bàn tay anh tê dại. Một hình ảnh — nhanh như giật — bật lên trong đầu anh: một bàn tay đen đặt lên quả địa cầu, ngón tay chỉ vào châu Á, rồi xoay. Hình ảnh biến mất như chưa từng có.

Đó là thời điểm Kỳ hiểu tường tận: Dalgorod không chỉ đọc dữ liệu — nó viết lại bản đồ nhận thức. Bằng cách chỉnh nhịp tim dữ liệu, người điều khiển có thể làm cho một sự kiện trông như “tự nhiên”, cho một khối tin như “thật”, làm thay đổi quyết định gia tăng hay hạ mức. Họ không bắn tên lửa; họ bẻ cong quyết định bằng chuỗi thông tin.

Vào lõi — đổi nhịp tim của máy

Kỳ không định đóng nổ máy. Anh không đến để phá hủy một cỗ máy khổng lồ bằng vũ lực. Anh đến để đổi nhịp tim — làm cho hệ thống nghĩ rằng nó đang nghe nhầm nhịp thở của một thế giới khác. Trong phòng lõi, máy móc là sự giao thoa của hai khoa học: cơ học thô ráp và vật chất lượng tử mảnh. Anh đặt máy thu tự chế lên bảng nguồn, điều chỉnh các bộ lọc theo công thức mà anh giữ trong đầu từ đêm Bắc Cực.

Kỳ thì thầm vào máy: “Hãy nghe tôi.”
Nhịp tim quặng lên, kéo căng không gian. Các quang ống bắt đầu dao động theo pha mới. Đó là một canh bạc tinh tế: đủ khác để làm rối bộ phận tự thích nghi, nhưng không khác quá khiến hệ thống khóa an toàn kích hoạt. Thắng đứng ngoài canh gác, Lợi kiểm soát các lối ra, Trường quan sát trên màn hình — như người thợ dệt nhìn sợi chỉ mới.

Nhưng mỗi thay đổi đều có giá. Khi Kỳ chỉnh từng vạch, một áp lực vô hình ép vào não anh, như có một bàn tay nắm chặt tư duy. Tiếng mạch trong đầu anh gằn lên; trước mắt hiện những ký tự không thuộc ngôn ngữ con người. Thắng hét lên: “Kỳ! Dừng lại!” — nhưng Kỳ không thể nghe tiếng người ngoài nữa. Anh đang ở giữa hai lớp tín hiệu.

Rồi một nổ lớn — không phải do kích nổ, mà do chính hệ thống cố co giật. Cột anten run lắc, các ống dẫn phát ra tiếng rít cao. Hệ thống vừa bị lừa — nó đổi đường truyền theo pha mà Kỳ đưa vào. Mục tiêu bị lệch: Dalgorod bắt đầu tái lập nhịp theo mẫu mới.

Cái giá và lời tiên tri mơ hồ

Khi Trường kéo Kỳ ra khỏi phòng lõi, anh ngất. Mắt hé mở, nhìn xa xăm — tròng như đang nhìn thứ gì ở khoảng không khác. Ba ngày sau, khi tỉnh lại trong phòng tối 108, Kỳ nói câu đầu tiên với giọng không trọn vẹn:

“Họ đã đổi đường truyền. Họ sẽ không nghe chúng ta trong vài năm tới.”

Trường gật đầu, không cười.
Kỳ hỏi: “Tôi đã làm được chứ?”
Trường đáp: “Nhiều hơn thế. Nhưng cậu đã đánh đổi điều gì?”

Kỳ im lặng, bởi từ lúc tỉnh, một giọng mơ hồ bám vào anh — không tiếng, mà như một luồng ý tưởng lướt qua: – CHÚNG TA SẼ GẶP LẠI. Ở KHOẢNG GIỮA. – Giọng không phải của Song Chu, không phải Tầng Mười Hai; thứ gì đó đứng giữa tín hiệu và không gian.

Anh đã đổi nhịp tim của Dalgorod — nhưng để đổi được nhịp tim đó, phần nào trong anh đã để lại mã. Từ đó, Kỳ nghe được nhiều thứ mà người khác không nghe, và bị những tiếng thì thầm trả lời. Đó là món nợ của người nhìn sâu vào bóng không gian: anh nhìn thấy con đường của kẻ thù — và đồng thời bị kẻ thù nhìn lại. 

Kỳ trở về 108 với danh xưng mới trong nội bộ: Mắt của tổ chức. Anh nhìn thấy trước — nhưng cũng bị đeo bám bởi thứ mà anh đã chạm vào dưới đáy biển. 

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang