Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
KHÁNG — NGƯỜI SỐNG SÓT BƯỚC RA TỪ ĐỐNG ĐỔ NÁT
Người đàn ông không thích được kể lại
Kháng có một triết lý đơn giản:
“Mọi câu chuyện sống sót đều là câu chuyện chưa hoàn thiện.”
Và ông không thích bị người khác kể giùm.
Trong 108, Kháng là người lớn tuổi nhất trong Bát Trụ, tóc đã sạm, nét mặt cứng như mặt đá vùng Trung Á nơi ông từng chiến đấu suốt nhiều năm trời. Không ai biết tên thật của Kháng — cái tên Kháng được đặt cho ông sau trận bao vây nổi tiếng mà trong quân sử bí mật gọi là Sự kiện Cát Xoáy.
Trong chiến dịch đó, đơn vị của ông bị bao vây 11 ngày giữa thung lũng khô, không nước, không tiếp viện, không đường rút. 23 người cùng đội đều hy sinh. Khi viện binh đến nơi, Kháng là người duy nhất còn đứng vững, tay vẫn giữ súng, mắt chưa khép.
Từ đó, các tổ chức ngầm bí mật ở Trung Á gọi ông bằng tên khác:
“The Survivor — Kẻ sống sót.”
Nhưng với 108, ông đơn giản chỉ là: Kháng.
Và đêm nay, người sống sót đó nhận một nhiệm vụ chỉ có một câu:
“Xác minh sự tồn tại của Syndicate Eclipse.”
Một thế lực không hình dạng. Không quốc gia. Không tôn chỉ.
Chỉ để lại dấu vết ở nơi hỗn loạn bùng lên nhanh bất thường.
Kháng không thắc mắc.
Ông chỉ mặc áo, khóa súng bên hông, dập tắt điếu thuốc, rồi bước vào bóng tối.
Thành phố không tên và kẻ liên lạc không tin vào ai
Điểm hẹn nằm trong một thành phố Đông Âu — nơi chiến tranh lạnh từng để lại những vết sẹo mà thế giới hiện đại cố tình phủ bụi. Kháng đứng ở bậc thềm ga xe lửa cũ, tiếng tàu chạy nghe như hơi thở rỉ sét của một con quái vật già.
Một cô gái trẻ xuất hiện, khoác áo da, tóc buộc gọn, ánh mắt sắc bén hơn tuổi.
Cô không đưa tay, không cúi chào. Chỉ nói nhanh:
“Ông là Kháng?”
“Còn cô là?” — giọng ông trầm, không đe dọa nhưng nặng như đá.
“Vela.”
“Danh tính?”
“Không quan trọng. Quan trọng là tôi không theo phe nào. Điều đó khiến tôi đủ an toàn để đứng gần ông.”
Vela là hacker từng làm việc với trung tâm phá mã quốc phòng quốc tế. Hai tháng trước, cô gửi tín hiệu cầu cứu mã hóa cấp cao nhất đến 108 — điều chỉ ai đó biết mình sắp bị xóa khỏi thế giới mới dám làm.
Kháng hỏi: “Cô chắc Eclipse nhúng tay vào những vụ mất tích?”
“Không chỉ chắc.” — Vela nói, ánh mắt run nhẹ vì lạnh hoặc sợ — “Tôi biết họ cố tạo ra thứ mà giới khoa học gọi đùa là ‘AI Chỉnh Lịch Sử’.”
Kháng im lặng.
Đó không phải trò đùa.
“Tôi cần dẫn ông đến nơi này.” — Vela mở bản đồ tablet, tay hơi run.
Một điểm sáng chớp đỏ hiện ra giữa màn đêm.
“Đây là nơi cuối cùng tín hiệu của ba nhà khoa học AI ngừng phát.”
Kháng gật.
Không phải xác nhận — mà là bắt đầu.
Sự im lặng của kẻ đi săn
Con đường dẫn tới điểm tọa độ xuyên qua khu công nghiệp bỏ hoang, đầy sương và rác sắt. Vela đi sau, Kháng đi trước, không ồn ào, không thở mạnh, mỗi bước chân đều nhẹ như người đã quen với cái chết đứng ngay sau vai.
Khi đến gần một khúc cua, Kháng dừng lại.
“Có người.”
Vela nhìn quanh, không thấy gì.
“Ở đâu?”
“Không phải mắt thường. Là nhịp thở.”
Vela nín thở.
Một bóng người từ từ bước ra từ góc tối — không phải người vô gia cư, không phải kẻ lạ đường. Dáng đi của hắn… quá ổn định, quá chuẩn, không có dao động thừa.
Vela lùi một bước:
“Đó là… robot?”
Kháng không trả lời.
Hắn ta bước lại gần, từng bước đều có cùng khoảng cách — dấu hiệu kinh điển của thiết bị tự hành dạng nhân hình. Toàn thân hắn phủ polymer đen, không số hiệu, không logo, không điểm yếu lộ diện.
Vela thì thầm:
“Eclipse đã có mẫu robot theo dõi giai đoạn 4? Chuyện đó… chưa được công bố cơ mà.”
“Công bố để làm gì?” — Kháng nói. — “Những thứ nguy hiểm nhất luôn được dùng trước khi được trình làng.”
Robot đứng lại bên dưới bóng đèn gãy, nghiêng đầu như đánh giá họ.
Kháng không rút súng. Ông muốn biết:
Hầm chứa thông tin nằm ở đâu?
Robot là vệ sĩ hay mồi?
Ai điều khiển nó từ bên kia đường dây?
Trước khi Vela kịp phản ứng, robot đưa tay phải lên — không phải để tấn công, mà để ghi hình.
Chỉ một giây, nhưng đủ.
Kháng thấp giọng: “Gửi tín hiệu. Cho Eclipse biết ai đang ở đây.”
“Ông làm gì vậy?” — Vela hoảng.
“Thợ săn phải để lại dấu vết.” — Kháng nắm chặt cò súng — “Để con thú lớn xuất hiện.”
Ông bắn — một phát duy nhất.
Viên đạn xuyên qua cảm biến chính, robot đổ xuống như bị cắt dây.
Vela thở gấp:
“Ông liều quá—”
Kháng nhẹ giọng, như nói với chính mình:
“Ta phải để chúng biết… ta cũng đang nhìn.”
Dấu hiệu của Syndicate Eclipse — biểu tượng Mặt Trời Đen
Robot vẫn còn phát tín hiệu trên cổ.
Một biểu tượng đỏ nhấp nháy chậm:
☀
Vela tái mặt:
“Black Sun… Eclipse thật sự ở đây.”
Kháng nhặt thiết bị, bỏ vào túi áo.
“Cô dẫn đường. Và từ giờ… đừng đứng sau tôi.”
“Vì sao?” — Vela hỏi.
Kháng trả lời thẳng:
“Vì chúng sẽ bắn xuyên qua cô để đến tôi.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
