Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
LỢI — NGƯỜI ĐƯỢC GỌI KHI THẾ GIỚI CẦN IM LẶNG
Sự xuất hiện không ai nghe thấy
Không ai trong 108 biết Lợi đã rời khỏi thành phố lúc nào.
Không xe, không tín hiệu, không nhật ký vị trí.
Anh biến mất như cách anh xuất hiện trong mọi nhiệm vụ:
không để dấu chân, cũng không để tiếng vọng.
00:12 sáng, Trường nhận được một thông điệp mã hóa từ một kênh mà chỉ Lợi có thể dùng:
“GẶP TẠI ĐIỂM ±0.”
“±0” — điểm trung hoà tuyệt đối, nơi không có tín hiệu, không có thu, không có phát, không có camera, không thiết bị nào có thể ghi nhận.
Chỉ có hai người trong 108 biết nơi đó: Trường và Lợi.
Trường thở dài:
“Lợi… em đã thấy điều gì rồi?”
Căn phòng không tên
Khi Trường đến, Lợi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, hai tay đặt nhẹ lên đùi, dáng ngồi chuẩn mực như một bức tượng canh phòng.
Không mở đèn.
Không quay lại.
Anh nói:
“Chỉ huy, kẻ tiếp cận Người Được Chọn không phải sát thủ.”
“Ta biết.” — Trường đáp.
“Là công cụ.”
“Không.” — Lợi nghiêng đầu —
“Hắn là dự báo.”
Trường dừng lại, nheo mắt:
“Dự báo?”
Lợi quay lại, ánh mắt tối và sắc:
“Đúng. Một mô hình thử nghiệm của T-Σ-122.
Họ không gửi sát thủ đến.
Họ gửi kết quả của một dạng tính toán.”
Trường cảm thấy lạnh dọc sống lưng.
Lợi tiếp lời:
“Họ đang mô phỏng sự suy sụp của 108.
Từng bước, từng người.”
Hồ sơ bị xóa – và cái tên không được nhắc
Lợi đặt lên bàn một tập hồ sơ mỏng.
Trên bìa chỉ là một ký hiệu:
T-Σ-122 : ARCHIVE ∅
Trường mở ra.
Bên trong… trắng trơn.
Không phải vì không có dữ liệu.
Mà vì dữ liệu vừa bị xóa — trong vòng 19 giây trước khi Trường chạm vào bìa hồ sơ.
Trường nghiến răng:
“Họ theo dõi cả phòng hồ sơ của chúng ta?”
Lợi gật nhẹ:
“Từ rất lâu rồi.”
Trường đập tay lên bàn:
“Vì sao ta không phát hiện ra?”
Lợi nói nhỏ, nhưng như lưỡi dao lạnh:
“Vì họ không tấn công.
Họ ngồi ở đó, như thể vẫn thuộc về chúng ta.”
Trường ngẩng lên, tỏ ra không hiểu.
Lợi nói câu khiến cả không gian như chùng xuống:
“T-Σ-122 đã từng là một phần của một tổ chức quốc gia.
Đã từng ở trong hệ thống.
Đã từng là… đồng minh.”
Trường bất động.
Lợi nói:
“Rồi ai đó tách họ ra.”
Những cái chết không còn xác
Lợi đứng dậy, bước đến bảng trắng, vẽ năm dấu chấm.
“Trong mười ba năm qua, có năm vụ chết bí ẩn:
- một nhà hoạch định chiến lược cấp quốc gia,
- ba nhà nghiên cứu AI quân sự,
- một cựu quan chức an ninh quốc gia đã về hưu.
Điểm chung?”
Trường đáp ngay:
“Không xác.
Không tang lễ.
Không hồ sơ tử vong.”
Lợi gật đầu:
“Họ không chết.
Họ bị rút khỏi thế giới… để lập nên T-Σ-122.”
Trường cau mày:
“Nhưng tại sao họ phản lại trật tự quốc gia?”
Lợi nhìn vào bức tường tối:
“Không ai phản lại.
Họ chỉ chọn một trật tự khác.”
Sự thật đằng sau Specter-01
Lợi đặt lên bàn một tấm ảnh mờ, ảnh chụp từ một camera an ninh bị hỏng gần khu vực nơi Thắng vừa chiến đấu.
Trong ảnh… có bóng một người.
Rất mơ hồ.
Nhưng dáng đứng quen thuộc.
Cách đặt chân cũng quen.
Cách nghiêng đầu cũng quen.
Trường thở gấp:
“Không thể nào…”
Lợi nói:
“Specter-01 không phải một cá nhân.
Là một vai trò.”
Trường quay lại, giọng sắc:
“Ý em là… đã có nhiều Specter trước đó?”
“Không.” — Lợi đáp.
“Chỉ một.”
Anh đặt tấm ảnh xuống, rất khẽ:
“Nhưng người đó thay đổi danh tính liên tục,
đổi khuôn mặt,
đổi hồ sơ,
đổi tiểu sử,
đổi cuộc đời.”
Trường run giọng:
“Em tìm ra hắn chưa?”
Lợi gật.
“Có.”
“Là ai?”
Lợi nhìn thẳng vào Trường:
“Là người từng đứng rất gần 108.”
Khoảnh khắc Trường gần như mất bình tĩnh
Lần đầu tiên trong nhiều năm, Trường phải tựa tay vào bàn để giữ thăng bằng.
“Ý em là… một người cũ của chúng ta?”
Lợi nói:
“Không hẳn là ‘người của chúng ta’.
Nhưng từng sát cạnh 108 trong bóng tối.
Từng thuộc một đơn vị tiền thân của 108, tồn tại trước cả Giao Chỉ 17.”
Trường nheo mắt:
“Không. Đơn vị đó bị xóa sau sự kiện Giao Chỉ 17.
Tất cả thành viên đều xác nhận tử vong.”
Lợi đáp:
“Không phải tất cả.”
Không khí trong phòng đặc lại như băng.
Hồ sơ để lại cho Thắng và Định
Lợi lấy ra hai phong bì—một có tên Thắng, một có tên Định.
“Gửi họ?”
Trường hỏi.
“Đúng.” — Lợi nói —
“Thắng nắm bóng tối hiện trường.
Định nắm bóng tối dữ liệu.
Cả hai phải đồng thời truy cùng một cái tên.”
Trường mở một phong bì.
Bên trong, chỉ có một dòng:
“Mật danh cũ:
S0 – Người Mở Chìa Khóa.”
Trường khựng lại.
Trong 108, chưa ai từng mang ký hiệu bắt đầu bằng S.
Lợi nói:
“Chúng ta đang đối đầu không phải một tổ chức.
Mà là người đã tạo thuật toán đầu tiên cho chiến lược ẩn danh quân sự.”
“Người tạo ra 108?” — Trường hỏi.
Lợi không xác nhận.
Không phủ nhận.
Chỉ nói một câu:
“Người mà Người Được Chọn đời trước muốn xóa khỏi lịch sử…
nhưng không thành công.”
Trường hỏi câu mà ông không muốn hỏi
Trường nhìn Lợi thật lâu rồi hỏi:
“Lợi… nói thật đi.
Chúng ta có cơ hội thắng không?”
Lợi trả lời ngay, không do dự:
“Có.”
Trường thở ra nhẹ nhõm.
Nhưng Lợi nói tiếp:
“Nhưng không phải bằng cách chúng ta quen dùng.
Không phải bằng kỹ thuật.
Không phải bằng thông tin.
Không phải bằng chiến lược.”
Trường nhíu mày:
“Vậy bằng cách nào?”
Lợi nhìn thẳng vào mắt Trường, giọng trầm thấp:
“Để thắng Specter-01…
ta cần một người.”
Trường thì thầm:
“Ai?”
Lợi đáp:
“Người thứ 109.”
— HẾT CHƯƠNG—
Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ
