CHƯƠNG III — PHẦN 1

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

M22 — NGƯỜI MANG NHỊP KHÔNG THUỘC VỀ THẾ GIỚI NÀY

Đêm đổ xuống căn cứ 108, ánh đèn báo động đỏ quét ngang phòng họp chính.
Mười phút trước, Nhất xác nhận: tần số điều chỉnh hành vi 0.182 Hz của Tầng Thứ 0 đã bắt đầu thay đổi nhịp nền của thành phố.

Trường đứng trước bàn điều khiển trung tâm, ra lệnh bằng giọng bình thản nhưng nặng như thép:

“Gọi 22.”

Tất cả — Kỳ, Kháng, Chiến, Nhất, Định, Lợi — cùng ngừng lại.
Không ai hỏi vì sao. Không ai tỏ vẻ ngạc nhiên.
Chỉ có một thứ thoáng qua trong không khí:

Sự dè chừng.

Người duy nhất không phản ứng là Thắng, đứng tựa tường, ánh mắt trống rỗng như thể anh biết chuyện này từ trước.

Khi 22 xuất hiện

Không tiếng bước chân.
Không tiếng cửa mở.
Không dao động nhiệt.

Một cái nháy mắt trước căn phòng trống.
Một cái nháy mắt sau 22 đã đứng ở góc phòng, như thể không hề “đến” — mà chỉ đơn giản là lộ diện.

22 trông bình thường đến mức vô tả:
một gương mặt phổ thông, dáng người trung bình, đôi mắt không quá sáng cũng không quá tối.
Không có gì nổi bật.

Ngoại trừ… cảm giác.

Kỳ là người đầu tiên nói khẽ:
“Cậu ấy không có nhiễu sóng sinh học bề mặt. Không một dao động.”

Nhất lùi lại nửa bước, không vì sợ mà vì lý trí bắt buộc phải lùi:
“Tôi không đọc được bất kỳ mẫu nhịp thần kinh nào từ cậu ta.”

Định nhìn vào màn hình đo nhịp nền — đường biểu đồ không phản ứng, hoàn toàn không hiển thị sự tồn tại của một con người đang đứng cách họ vài mét.

Kháng khoanh tay, mắt lạnh:
“Giống như cậu ta đứng ngoài bản đồ thực tại.”

Chiến huýt nhẹ một tiếng, nửa ngạc nhiên nửa thích thú:
“Giỏi đấy.”

Lợi thì im lặng quan sát rất kỹ — bản năng của một “phương án tối hậu” cho biết thứ này không thể đánh giá bằng trực giác thông thường.

Thắng là người duy nhất nhìn thẳng vào 22 mà không dao động.
Anh chỉ khẽ gật một cái, như thừa nhận một sự thật mà người khác chưa kịp hiểu.

Vì sao 22 tồn tại trong 108

Trong hồ sơ mật do Nhất quản lý, mục về 22 chỉ có hai câu ngắn ngủi:

“Nhịp nội sinh hoàn toàn tự trị.
Không đồng bộ với bất kỳ tần số xã hội nào.”

Nói theo ngôn ngữ của Trường và Kỳ:

  • 22 không bị tác động bởi truyền thông,
  • không bị ảnh hưởng bởi tâm lý đám đông,
  • không bị cuốn theo dao động cảm xúc cộng đồng,
  • không bị điều chỉnh bởi tần số 0.182 Hz — thứ mà Tầng Thứ 0 dùng để đồng bộ hành vi dân cư.

Nói như Nhất:

“Cậu ta là điểm đứng ngoài hệ, không nằm trong cấu trúc tính toán của bất kỳ mô hình nào.”

Nói như Kháng:

“Thứ mà kẻ địch không đọc được cũng là thứ nguy hiểm với chính chúng ta.”

Không ai trong 108 từng thắc mắc quá khứ của 22 — vì không có quá khứ nào để thắc mắc.
Tất cả hồ sơ gốc liên quan đến anh đều bị xoá trước khi chính Nhất nhận quyền truy cập.

Trường từng nói với Kỳ trong cuộc họp kín năm trước:

“22 không phải được chọn.
22 tồn tại để dành cho đúng thời điểm.”

Kỳ hỏi:
“Thời điểm nào?”

Trường chỉ đáp:
“Ngày mà nhịp của thế giới lệch khỏi tự nhiên.”

Hôm nay chính là ngày đó.

Cuộc đối thoại đầu tiên giữa Trường và 22

Trường nhìn thẳng vào 22, ánh mắt không hề che giấu sự thận trọng:

“Cậu biết vì sao chúng tôi gọi cậu đến.”

22 gật, giọng đều, không cao không thấp:

“Người giữ nhịp của Tầng Thứ 0.”

Kỳ nhíu mắt:
“Cậu biết hắn?”

22 đáp:
“Tôi không biết hắn.
Nhưng tôi cảm nhận được nhịp của hắn từ mười hai giờ trước.”

Nhất siết bút:
“Cậu cảm được nhịp? Không qua thiết bị?”

22 chỉ đáp:
“Tôi không dùng thiết bị.”

Trường nói thẳng:
“Chúng tôi cần cậu đi vào vùng nhịp của hắn.”

Chiến ngả người:
“Tức là thay thế hắn?”

Kháng phản bác ngay:
“Không. 22 không phải phiên bản khác của kẻ giữ nhịp.”

22 chen vào, giọng bình thản đến lạnh người:

“Các anh cần tôi để khiến nhịp của hắn lệch khỏi trục.”

Nhất rùng mình:
“Nếu cậu bước vào trung tâm nhịp… hệ thống sẽ đồng bộ theo cậu.”

22 không đợi ai hỏi thêm:

“Tôi không phá nhịp của hắn.
Tôi chỉ thay đổi nhịp nền bằng nhịp của mình.”

Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu:
nếu 22 “làm lệch nhịp”, cả thành phố — thậm chí cả vùng lãnh thổ — có thể dịch chuyển trạng thái hành vi.

Mặt tối của 22

Lợi là người duy nhất lên tiếng với giọng trầm:

“Cậu hiểu cái giá không?”

22 nhìn anh, ánh mắt không hề dao động:

“Hiểu.”

“Cậu sẽ trở thành điểm trung tâm của cộng hưởng hành vi.
Nhịp của hàng triệu người sẽ dựa vào cậu.”

22 đáp ngay:

“Nhịp của tôi không thuộc về thế giới này.

Đó là lý do các anh cần tôi.”

Kỳ thở hắt:
“Nhưng nếu cậu không giữ được chính mình?”

22 nói một câu khiến mọi người cùng sững lại:

“Thì thế giới sẽ đồng bộ theo một nhịp không dành cho loài người.”

Không ai biết 22 nói đùa, hay nói sự thật.

22 để lại một lời cực kỳ nguy hiểm

Trước khi rời phòng, 22 quay lại nhìn Trường:

“Người giữ nhịp không bị chọn.”

Trường hỏi:

“Vậy hắn là gì?”

22 đáp:

“Hắn được tạo ra.”

Chiến cau mày:
“Bởi ai?”

22 nhìn sâu vào mắt Trường, giọng nhỏ nhưng âm vang như tiếng kim loại:

“Bởi chính 108.”

Cả phòng im lặng.
Không một ai thở.

Cuối cùng, 22 nói tiếp:

“Và tôi… cũng vậy.”

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang