CHƯƠNG III — PHẦN 2

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

M22 — NGUYÊN NHÂN KHIẾN 108 PHẢI GỌI ĐẾN “BIẾN SỐ KHÔNG ĐỒNG BỘ”

Sau khi 22 rời phòng, không khí nặng đến mức tất cả đều cảm giác như trần phòng thấp xuống vài phân.
Trường đứng im rất lâu. Khi ông quay lại, ánh mắt không còn là của người chỉ huy — mà của người buộc phải chạm vào một sự thật không ai muốn chạm.

Kỳ phá vỡ im lặng đầu tiên:

“Chúng ta vừa nghe gì vậy?
Tầng Thứ 0 không tự sinh ra kẻ giữ nhịp?
Mà 108 tạo ra hắn?”

Chiến liếc Trường, nửa đùa nửa thật:

“Chỉ huy, có điều gì ông chưa kể cho chúng tôi à?”

Trường không trả lời ngay.
Kháng đứng thẳng dậy, giọng thấp và sắc:

“Từ lúc Giao Chỉ 17 bị xóa hồ sơ, đã có quá nhiều thứ ông không thể kể. Nhưng chuyện này… là mức độ khác.”

Nhất đặt hai tay lên bàn, từng động tác đều rất kiểm soát:

“Tôi muốn xác nhận lại. 22 không nói ẩn dụ.
Cậu ta nói sự thật: kẻ giữ nhịp đầu tiên… là sản phẩm của một dự án nội bộ.”

Định gõ nhanh trên bàn điều khiển, nhưng màn hình trước mặt anh báo “LOCKED”.
Không có quyền truy cập.

Anh nói rất nhỏ:

“Thứ này bị khóa bằng chính tài khoản của người sáng lập 108.”

Ánh mắt mọi người dồn về Trường.

Trường mở hồ sơ mà không ai được phép mở

Trường hít sâu.
Ông không né tránh nữa.

“108… đã từng vận hành một chương trình kiểm thử nhịp sinh học.”
Ông dừng lại một nhịp.
“Chương trình đó không bao giờ hoàn thiện. Và kết quả mang lại chính là—”

Nhất thì thầm:

“Người giữ nhịp đầu tiên.”

Trường gật nhẹ.

Kỳ nghiến răng:

“Vậy nghĩa là chúng ta đã tạo ra vấn đề cho chính mình.”

“Không.” — Trường đáp.
“Vấn đề không phải chúng ta tạo ra hắn.
Vấn đề là hắn sống sót.”

Chiến bật cười khô:

“Nói cách khác: 108 tạo ra một thứ không kiểm soát được, rồi hắn bỏ trốn và được Tầng Thứ 0 nhặt lại.”

Trường nhìn thẳng:

“Không phải nhặt lại.
Hắn được thu nhận.”

Không khí đặc quánh.

Vì sao 22 được giữ lại mà không kích hoạt

Nhất mở lại dữ liệu giám sát nhịp nền thành phố. Đường tín hiệu 0.182 Hz bắt đầu biến dạng thành mô hình xoắn kép — chỉ xảy ra khi người giữ nhịp thay đổi trạng thái.

Nhất nói:

“Để cho rõ: 22 có nhịp nội sinh không đồng bộ. Cậu ta không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ tần số điều chỉnh hành vi nào.”

Định bổ sung:

“Không giống chúng ta.
Không giống dân cư.
Không giống kẻ giữ nhịp đầu tiên.”

Chiến chống tay lên bàn:

“Vậy 22 là antidote.”

Kháng sửa lại ngay:

“Không. 22 là đối trọng.”

Kỳ liếc sang Trường:

“Nếu 22 là đối trọng, sao không dùng ngay từ đầu?”

Trường không trả lời trực tiếp.
Ông nói bằng giọng trầm, như thể nhớ lại một điều quá cũ:

“Vì dùng 22… nghĩa là phải chấp nhận rằng nhịp của cả thành phố có thể bị kéo theo một biến số mà không ai dự đoán được.”

Nhất lạnh sống lưng.

“Cậu ta không bị đồng bộ —
nhưng xã hội có thể bị đồng bộ theo cậu ta.”

Trường gật.

“Đó là lý do chúng tôi không bao giờ kích hoạt 22.
Cho đến hôm nay.”

22 mang một nguy cơ mà không ai dám nói

Lợi cuối cùng lên tiếng:

“Nếu nhịp của toàn bộ thành phố lệch theo 22…
Điều gì xảy ra với những người không chịu được biến đổi nhịp?”

Nhất trả lời không vòng vo:

“Họ sẽ vỡ cảm xúc.
Hoặc rơi vào trạng thái không ổn định.
Hoặc rơi vào quỹ đạo hành vi không thể dự đoán.”

Kỳ thở dài:

“Cả vùng dân cư 9 triệu người có thể oscillate theo một nhịp không thuộc về loài người.”

Chiến nhún vai:

“Nhưng nếu không dùng 22, người giữ nhịp của Tầng Thứ 0 sẽ nuốt trọn bản đồ hành vi của khu vực.”

Kháng nhìn Trường:

“Ông biết từ đầu điều này sẽ đến.”

Trường gật một cách mệt mỏi nhưng chắc chắn:

“22 là phương án mà chúng ta không bao giờ muốn dùng.
Nhưng hắn — người giữ nhịp — đã bắt đầu đẩy tần số lên mức nguy hiểm.”

Nhất xác nhận:

“Tôi theo dõi rồi.
Tầng Thứ 0 đang tăng dao động.
Nếu cứ tiếp tục, trong vòng 36 giờ nữa, chúng ta sẽ mất quyền tự quyết hành vi cộng đồng.”

Chiến bật cười:

“Mất quyền tự quyết?
Nghĩa là dân chúng sẽ hành động theo một tâm lý được viết sẵn.”

Kỳ siết nắm tay:

“Đó gọi là kịch bản hóa xã hội.”

Thắng lên tiếng lần đầu tiên:

“Và một khi nó thành công…
các tổ chức như 108 sẽ bị vô hiệu hóa.”

Không ai phản bác.
Không ai cười.
Không ai nghi ngờ.

Tất cả đều biết Thắng nói đúng.

Câu hỏi lớn nhất: 22 là ai?

Nhất mở lại hồ sơ 22 trên màn hình. Chỉ có vài dòng chữ trống trơn, không dấu vết sinh học, không lịch sử, không kết nối gia đình, không hệ thống giáo dục.

Định cau mày:

“Trường, sao hồ sơ 22 lại trống sạch như thế?
Ngay cả Specter-01 còn để lại dấu vết nhiễu…
nhưng 22 không có gì.”

Kỳ nhìn thẳng vào Trường:

“Ông không thể cứ để trống mọi thứ rồi mong chúng tôi tin tưởng.
Chúng tôi cần biết 22 là ai.”

Trường im lặng rất lâu.

Cuối cùng ông nói:

“22 không có quá khứ.”
“Không có nguồn gốc.”
“Không có dữ liệu nền.”

Chiến nói:

“Nhưng không có dữ liệu không phải là ‘không tồn tại’.
Chỉ có một nhóm có thể xóa sạch một con người như thế.”

Trường gật:

“Đúng.”

Kháng hỏi:

“108?”

Trường lắc đầu.

Rồi nói:

“Không.
Trước cả 108.”

Cả phòng lạnh đi.

Một sự thật bị chôn sâu trồi lên

Nhất nói nhỏ, gần như không dám tin:

“…Vậy 22 không phải do tổ chức tạo ra?”

Trường đáp:

“Không bởi chúng ta.
Không bởi Tầng Thứ 0.
Không bởi bất kỳ thế lực nào đã biết.”

Kỳ hỏi:

“Vậy bởi ai?”

Trường nhìn từng người trong căn phòng.

Ánh mắt ông không phải sợ hãi.

Mà là cảnh báo:

“22 không được tạo ra.
Cậu ta được… để lại.”

Không khí đông cứng.

Chiến nhìn lên trần phòng:
“Để lại? Bởi ai?”

Trường trả lời:

“Bởi cùng một bàn tay đã tạo ra kẻ giữ nhịp đầu tiên.”

Không ai nói một lời.

Và lúc này, tất cả đều hiểu:

22 không phải chìa khóa.
22 là một phần của cánh cửa.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang