CHƯƠNG III — PHẦN 3

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

M25 — NGƯỜI ĐI TRONG NHỮNG KHE KHÔNG GIAN KHÔNG TÊN

Không ai rời khỏi phòng sau lời cuối của 22:
“Hắn chờ tôi.”

Ngay cả Kỳ — bình tĩnh nhất sau Trường — cũng không che được sự căng thẳng.
Kháng siết nắm tay.
Chiến cắn đầu ngón tay, suy tính dồn dập.
Nhất quay sang bảng tần số, nhưng tín hiệu 0.182 Hz đang xoắn lại theo dạng chưa từng ghi nhận.
Định cố gắng phân tích nhưng hệ thống liên tục treo.
Thắng biến mất vào bóng tối, nhưng không rời phòng.
Lợi đặt tay lên dao, phản ứng như thú săn.

Trường đứng im vài giây, rồi nói một câu rất khẽ:

“Gọi 25.”

Không ai kịp chạy đi gọi.

Một giọng vang lên phía góc phòng:

“Tôi ở đây.”

M25 không xuất hiện — anh được nhìn thấy

Kỳ là người đầu tiên xoay lại:

“Cậu… vào từ khi nào?”

25 đáp:

“Từ trước khi mọi người biết sẽ cần tôi.”

Một câu nói đơn giản, nhưng đủ khiến Định nhức đầu.
Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào 25:

“Cậu không đi qua cửa.
Không có dao động gió.
Không có thay đổi nhiệt.
Vậy cậu vào bằng đường nào?”

25 mỉm cười rất nhẹ:

“Tôi không thích từ ‘vào’.
Tôi chỉ… ở đúng vị trí.”

Chiến lẩm bẩm:

“Quái, tôi ghét kiểu trả lời này. Nó không sai được.”

Lợi khẽ nói:

“Cậu ta không có bóng.”

Thật vậy.
Ánh sáng đổ xuống, nhưng 25 không phản chiếu rõ ràng.
Như thể anh đứng ở khoảng rìa giữa ánh sáng và một lớp không gian không được bản đồ hóa.

22 nhìn anh, lần đầu xuất hiện một chuyển động nhỏ trong ánh mắt:

“Anh có thể tìm thấy thứ tôi cần.”

25 gật:

“Tôi biết.
Nên tôi đến.”

Tại sao chỉ M25 có thể dẫn đường

Trường bước tới, ánh mắt không giấu sự tin tưởng:

“25.
Nhịp nền đang bị kéo lệch.
Lõi nhịp của Tầng Thứ 0 đang di động.
Chúng ta không theo dõi được vị trí của nó.
Ngoại trừ cậu.”

25 đặt tay lên cạnh bàn — không phải để dựa, mà để “định vị” chính mình trong căn phòng:

“Lõi không nằm ở nơi có thể tìm.
Nó nằm ở nơi mọi thứ cố né tránh.”

Nhất ngẩng lên:

“Né tránh?
Tại sao hệ thống lại né tránh một điểm?”

25 đáp:

“Vì điểm đó không nằm hoàn toàn trong không gian vật lý.
Nó nằm trong một khe.
Một lớp trượt.”

Kỳ nói nhanh:

“Ý cậu là khe không gian? Một dạng displacement?”

25 gật:

“Đúng.
Nơi mà bản đồ không chiếu được,
vệ tinh không chụp được,
sensor không ping được.”

Định run tay:

“Và chỉ có cậu — người không để lại bóng, không để lại dấu — có thể đi vào đó.”

25 nói:

“Tôi không ‘đi vào’.
Tôi khớp với nó.”

Tất cả đều biết điều đó đúng.
Không ai trong 108 có cấu trúc dao động như 25.
Anh giống một phiên bản sống của “đường dẫn không thuộc hệ thống”.

25 và 22 — lần chạm mặt đầu tiên 

25 nhìn 22:

“Cậu biết vì sao tôi phải đi trước chứ?”

22 đáp ngay:

“Vì tôi sẽ làm lệch cửa.”

Kỳ khựng lại:

“Lệch cửa?”

25 giải thích:

“Nhịp của 22 mạnh hơn nền.
Nếu cậu ta đến quá sớm, cánh cửa sẽ bị kéo sang pha khác.”

Nhất bổ sung:

“Và nếu cửa biến dạng trong lúc mở…
22 sẽ biến mất khỏi không gian thực.”

Chiến gật, lần đầu không châm biếm:

“Không chết.
Mà là biến dạng định vị.”

25 nhìn Chiến:

“Đúng.
Cậu biến mất khỏi sự tồn tại có thể truy dấu.”

Kháng khoanh tay:

“Vậy 22 buộc phải đến đúng thời điểm, đúng góc, đúng nhịp.”

25 gật:

“2.4 giây.”

Định lặp lại:

“Chúng ta có 2.4 giây để đưa 22 vào cánh cửa giao thoa?”

25:
“Không.
22 có 2.4 giây để tự bước.”

Lợi nói nhỏ:

“Và nếu anh ta bước sai nửa nhịp…”

25 hoàn thành câu:

“…sẽ không bao giờ quay lại.”

25 tiết lộ bí mật mà Trường giấu suốt nhiều năm

Kỳ hỏi:

“Cậu đã từng đi vào lớp trượt đó?”

25 đáp:

“Nhiều lần.”

Nhất chấn động:

“Nhưng 108 chưa bao giờ nhận nhiệm vụ kiểu này!”

25 nhìn Nhất:

“Tôi không đi theo nhiệm vụ.
Tôi đi theo đường.”

22 lên tiếng, không nhìn vào ai khác ngoài 25:

“Anh đã gặp hắn.”

Cả phòng sững lại.

Trường chỉ nhắm mắt một giây — đủ dài để tất cả hiểu:

Trường biết.
Nhưng ông chưa từng nói.

Kháng bước một bước về phía 25:

“Khi nào?”

25 trả lời bằng giọng như đang thuật lại ký ức không thuộc về mình:

“Trong chiến dịch Giao Chỉ 17.
Khi nhịp nền vỡ.
Khi khe không gian mở ra lần đầu.”

Định thì thầm:

“Cậu… cũng ở đó?”

25 gật:

“Tôi thấy hắn.
Nhưng hắn không thấy tôi.”

Nhất nghẹn lại:

“Tức là… người giữ nhịp đầu tiên không phải kẻ duy nhất biết cánh cửa.”

25 lắc đầu:

“Không.
Nhưng hắn là kẻ duy nhất tạo nhịp dẫn.”

22 hỏi:

“Vậy tại sao anh không nói từ trước?”

25 nhìn Trường.

Trường nói thay:

“Vì ngày đó…
đường mà 25 đi qua không dành cho người khác.”

Kỳ nhìn Trường chằm chằm:

“Ông giữ bí mật ngay cả với 108.”

Trường trả lời:

“Vì đó không phải bí mật của tôi.”

25 nói câu quyết định

25 đứng thẳng, giọng trầm lại:

“Chúng ta không còn thời gian.
Tầng Thứ 0 đang dịch chuyển lõi nhịp nhanh hơn mức dự đoán.
Cửa sẽ mở trong tối nay.”

22 hỏi:

“Anh sẽ tìm ra nó?”

25 đáp ngay:

“Tôi đã tìm thấy từ lâu.”

Trường hỏi:

“Cần ai đi cùng?”

25 lắc đầu:

“Không ai.
Đường đầu tiên chỉ dành cho một người.”

22 hỏi:

“Vậy tôi làm gì?”

25 nhìn sâu vào mắt 22 — không sợ, không ngạc nhiên, chỉ như đang xác nhận kết quả của một đường thẳng dài:

“Khi tôi gọi…
cậu bước vào.”

22 gật:

“Tôi sẽ.”

25 nói câu cuối:

“Và nhớ—
không được đồng bộ.
Dù hắn cố kéo cậu bằng mọi giá.

Nói xong, 25 nhắm mắt nhẹ.

Khi mở ra—

anh không còn ở trong phòng nữa.

Như thể… anh chưa từng tồn tại ở đó.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang