CHƯƠNG XV – PHẦN 4

Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.

Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ

TRẬN CHIẾN 3 CHIỀU 

(Giao chiến toàn diện giữa Quá Khứ – Hiện Tại – Tương Lai)

108 CHIA QUÂN — LẦN CUỐI CÙNG, VÀ CÓ LẼ… KHÔNG TRỞ VỀ ĐỦ

Trên bầu trời Bắc Cực, vết nứt thời gian kéo dài từ Đông sang Tây như một vết sẹo xé vào bầu trời. Những tia sáng trắng, đỏ, tím không lan ra mà co ngược vào tâm điểm — như thể thời gian đang bị hút về một cái miệng vô hình.

Toàn bộ 108 đứng trong gió lạnh cắt. Không ai nói một lời. Đây không phải trận chiến — đây là phán quyết cuối cùng của thế giới.

EXO-0 phát tín hiệu:

THỜI GIAN CÒN LẠI TRƯỚC LÚC MẦM 13 HOÀN TOÀN MỞ: 00:41:09

Trường bước lên bậc băng, giọng trầm:

“Ngày này… vốn không được ghi vào lịch sử. Nhưng chúng ta sẽ ghi nó bằng hành động. 108 — chia tuyến!”

Cả đơn vị tách ra, nhưng lần này không giống tất cả lần khác. Không ai dợm bước trước khi nhìn lại đồng đội còn sống. Một vài người lặng lẽ gật. Một vài người đặt tay lên vai nhau. Một số quay đi vì sợ nếu nhìn lâu hơn, họ sẽ không bước nổi.

Đây là lần chia quân không phải để làm nhiệm vụ — mà là để chọn cách mình muốn chết, nếu phải.

Tuyến I – Chống Tương Lai

Trường – Kỳ – 29 – 53 – đội 1 & 2
→ chiến tuyến ngăn “Người Không Năm” bám vào mặt đất và viết lại lịch sử.

Tuyến II – Giữ Quá Khứ

22 – đội 5 + các thực thể tổ tiên từ Vùng Truyền Thống
→ giữ dòng quá khứ không trào đi và “đóng băng thế giới”.

Tuyến III – Cố Định Hiện Tại

Chiến – Lợi – 11 – các đội 3,4,6,7,8
→ giữ cảm xúc của toàn cầu không biến thành thảm họa vật chất.

Khi tất cả chuẩn bị xuất phát, Trường nói nhỏ chỉ đủ đồng đội nghe:

“Không ai chắc sẽ sống. Nhưng nếu chết — cũng phải chết đúng chỗ.”

Những cánh tay nắm nhau lần cuối. Rồi cả 108 tách thành ba tia sáng.

TUYẾN TƯƠNG LAI — CUỘC CHIẾN VỚI NHỮNG THỰC THỂ “KHÔNG THUỘC THỜI GIAN”

Bầu trời nổ tung. Mưa tím rơi. Không phải nước — mà là không gian rơi.

Những “Người Không Năm” giáng xuống. Mỗi lần một sinh vật rơi, mặt đất không bị đập nát — mà bị viết lại, như ai đó đang chỉnh sửa tài liệu thế giới.

53 vừa chạy vừa hét:

“ĐỪNG ĐỂ CHÚNG CHẠM ĐẤT!!
MỘT CÚ CHẠM = MỘT ĐỘ LUYỆN CỦA THỜI GIAN BỊ ĐỔI!!”

Quả thật — một sinh vật rơi xuống Tokyo, và ngay lập tức:
• mười hai con đường đổi thành hướng khác,
• một tòa nhà lớn… biến mất như chưa từng tồn tại,
• lịch sử khu vực bị méo lệch 0.004%, dẫn tới 2800 sự kiện vi mô thay đổi.

29 scan nhanh, giọng run:

“Bọn chúng không phải ‘sinh vật’. Chúng là dòng thời gian đã mất chủ, đang tìm cơ thể để ký sinh!”

Trường nắm thanh trụ ánh sáng:

“KỲ!! CẮT CÁC DÒNG HỒI TIẾT CỦA NÓ!!”

Kỳ nhảy lên — đường kiếm không chém cơ thể — mà chém vùng pha của sinh vật tương lai. Mỗi nhát chém tạo một đường gợn như sóng radio, làm lệch pha kẻ thù, khiến chúng rơi lệch.

Nhưng “Người Không Năm” quá thông minh. Chúng bắt đầu sao chép:

Một vệt tím loé lên — rồi 3 “Kỳ giả” xuất hiện.
Chúng di chuyển đúng hướng Kỳ, hít thở giống, thậm chí đếm nhịp cũng giống.

Trường siết răng:

“Chúng muốn trở thành… chính chúng ta.”

Một “Trường giả” bước ra từ bóng tối. Giống đến mức 53 tưởng chính Trường quay lại. Nhưng có một chi tiết:

Nó không biết nhăn mí mắt trái — một thói quen Trường có khi phán đoán áp lực chiến trường.

Kỳ lập tức lao vào, chém nát bản thể giả.

Mỗi kẻ thù bị giết không biến mất — mà thành bụi tím trôi lên trời, hợp lại thành những phiến lớn hơn, giống như chúng đang “tự vá lại”.

29 rít:

“Chúng học nhanh…
Quá nhanh…”

53 bắn một mũi tên ý niệm, hét:

“GIỮ CHÚNG TRÊN KHÔNG TRUNG!!
nếu rơi đủ 300 sinh thể xuống — thế giới sẽ đổi sang thời tương lai của chúng!”

Trường bay lên, tạo thành cột lửa trắng như lửa plasma — đánh bật hàng chục thực thể đang rơi.

Nhưng càng lúc, càng nhiều “Người Không Năm” xuất hiện — như thể bầu trời của một vũ trụ khác đang đổ cả dân cư xuống Trái Đất.

Tuyến tương lai bắt đầu yếu dần.

TUYẾN QUÁ KHỨ — 22 PHẢI “GIỮ LẠI” CẢ MỘT DÒNG LỊCH SỬ

Vùng Truyền Thống không còn là vùng nữa — nó đã trở thành một cánh đồng lịch sử khổng lồ trải dài từ quá khứ 2000 năm đến hiện tại.

22 đứng ở giữa dòng người xưa. Mỗi nhân vật bước ra là một mảnh ghép của lịch sử — đầy tự hào, bi tráng, đau thương.

Một bà cụ già mặc áo dài đen bước ra, chạm mặt 22:

“Hậu duệ… các người sống đẹp không?”

Một chiến binh thời phong kiến nhìn quanh bầu trời, giọng vang như trống trận:

“Ta có đang đứng giữa chiến trường của thời đại mới?”

Một học giả thời Lê, áo dài rách, ho khẽ:

“Thời đại này… đã tránh được những sai lầm cũ chưa?”

22 gào:

“Xin người… đừng bước tiếp nữa!!
Quá khứ đã đẹp… nhưng nếu đứng vào hiện tại — hiện tại sẽ chết!!”

Nhưng làm sao cản hàng triệu linh hồn vừa được “sống lại”?

Một đứa bé đói từ thế kỷ XVIII nắm tay 22:

“Em lạnh… anh cho em đi theo nhé?”

Tim 22 như bị xé.

Đằng xa, một đoàn quân đã khuất — những người lính ngã trong chiến tranh — đứng dậy. Ánh mắt họ hiền, nhưng bàn chân họ không dừng.

9 hét:

“22!! Nếu họ vượt qua ranh giới — hiện tại sẽ bị ‘lặp lại’!!
thời gian sẽ quay về thời điểm họ chết!”

22 hét khàn cả cổ:

“TỔ TIÊN!!
LÀM ƠN!!
DỪNG LẠI!!!”

Ba vòng bản thể bùng sáng — truyền thống, trí tuệ, cùng bản thể tổ tiên — hoà thành tiếng gọi xuyên qua ký ức.

Một làn sóng lịch sử ngược đổ vào đầu 22.

• cảnh làng bị đốt
• cảnh mẹ mất con
• cảnh nạn đói quét qua
• cảnh chiến tranh
• cảnh lửa cháy chùa
• cảnh đại dịch
• cảnh chia cắt
• cảnh hòa bình tìm lại

Máu trào khỏi tai 22. Anh khuỵu xuống.

Nhưng nhờ cú quỵ đó, đoàn quân quá khứ dừng lại — không vì sợ, mà vì họ đã được nghe.

Một vị tướng già quỳ xuống trước 22 — lần đầu tiên trong lịch sử:

“Con ta…
người làm tổ tiên tự hào.”

Và dòng quá khứ đứng yên.

TUYẾN HIỆN TẠI — CHIẾN & LỢI ĐỨNG TRƯỚC “CON QUÁI VẬT CẢM XÚC TOÀN CẦU”

Trong tuyến hiện tại, mọi thành phố hoá thành mê cung cảm xúc:

• Ghen tuông → sinh vật ngón dài
• Sợ hãi → bóng không chân
• Phẫn nộ → sóng lửa đỏ
• Tuyệt vọng → bão đen
• Hy vọng → sinh vật ánh vàng nhưng mất kiểm soát
• Niềm vui → vỡ thành cầu vồng lưỡi dao

11 gần như mất giọng vì ru trấn toàn khu vực.

Chiến ôm chặt một sinh vật tuyệt vọng đang nuốt cả cầu vượt:

“Tôi biết… tôi biết… Anh đau… nhưng nghe tôi! Anh còn cơ hội!!”

Sinh vật vỡ thành nước mắt.

Lợi đứng cạnh một bão phẫn nộ, không sợ:

“Mày giận cũng được… cứ giận… nhưng đừng làm hại những người không liên quan!”

Bão đỏ rung mạnh — rồi xẹp lại như căn phòng giảm áp.

Nhưng rồi…

CẢM XÚC TOÀN CẦU — nơi hàng tỉ người hoảng loạn cùng lúc — tụ lại thành một thực thể khổng lồ.

Một đám mây đen đỏ khổng lồ cao đến tầng bình lưu. Nó có hàng triệu giọng nói: khóc, la hét, gào, xin cứu, giận dữ, tuyệt vọng.

11 hét:

“Đó là cảm xúc của cả hành tinh!!
nếu nó nổ — hiện tại sẽ vỡ thành bốn lớp!!”

Chiến và Lợi lao vào.

Họ không đánh — mà đỡ bằng bản thể.

Cứ như hai người đang cố giữ lại cả một hành tinh đang muốn tự sát.

Họ sắp gục.

RẠN THỜI GIAN — MẦM 13 MỞ TO

Bầu trời mở. Mắt đen khổng lồ nhìn xuống như một vị thần vô danh.

MẦM 13 thét:

— HIỆN TẠI QUÁ YẾU —
— TRẢ THẾ GIỚI CHO TA —

Trường hét từ tuyến tương lai:

“NÓ ĐANG MỞ TOANG CỬA!!”

22 hét từ tuyến quá khứ:

“NẾU MỞ HOÀN TOÀN —
THẾ GIỚI SẼ BỊ GHI ĐÈ!!”

Chiến gào từ tuyến hiện tại:

“KHÔNG CÓ CỬA!!!”

Nhưng thế giới đã bắt đầu… nghiêng.

108 HỘI TỤ — PHÚT CUỐI CÙNG CỦA NHÂN LOẠI

Tín hiệu từ EXO-0 vang lên:

“108 — TẬP KẾT TẠI TRỤC THỜI GIAN!”

Mặt phẳng ánh sáng mở — nơi ba chiều giao nhau. Cả 108 xuất hiện, người thì loạng choạng, người mất máu, người gần như kiệt bản thể.

Trường đưa tay đặt lên vai 22:

“Cậu không phải cửa.
Cậu là chìa khóa đóng lại.”

Kỳ đặt tay vào tay Trường:

“Chúng ta cùng đóng.”

Chiến đặt lên vai 22 từ phía sau.
Lợi đặt tay lên Chiến.
Rồi 108 người xếp thành vòng tròn.

Họ không phải đang nắm tay nhau — họ đang ghim thời gian bằng bản thể.

MẦM 13 rít:

— TA ĐÃ NẰM TRONG NGƯƠI, 22 —
— TA SẼ DÙNG NGƯƠI LÀM HẠT GIỐNG —
— ĐỂ MỞ LẠI THẾ GIỚI —

22 hét, máu tràn từ mắt, mũi:

“TA KHÔNG PHẢI HẠT!
TA LÀ Ổ KHÓA!!”

108 đồng thanh:
“KHÓA!!!”

Niêm ấn 12 vùng nổ sáng.
Ánh sáng bắn thẳng vào Mắt Đen.

Âm thanh của vũ trụ rung — như tiếng thở cuối của một hành tinh già.

Mắt Đen co lại.

Rạn thời gian đóng.

GIÂY CUỐI — HY SINH

Lực phản hồi quá mạnh. 108 bị quật ngã. Những bản thể bị xé mỏng chỉ còn tia sáng. Một vài người hét trong hoảng loạn. Một số đau đến mức không thốt nổi.

22 đứng ở tâm, cơ thể bị kéo vào chiều không thời gian đang đóng lại.

Kỳ lao tới giữ tay anh:

“22!! ĐỪNG ĐI!!!”

22 mỉm cười — nụ cười nhẹ nhõm nhất trong cuộc đời:

“Tớ sinh ra để làm việc này…”

Trường hét:

“KHÔNG AI BẮT CẬU PHẢI CHẾT!!”

22 lắc đầu:

“Không phải chết…
trở về vị trí của khóa.”

Ánh sáng bao lấy anh.

Giọng anh nhỏ dần:

“Làm ơn… giữ thế giới này thay tôi…”

Rồi cánh cửa sập lại — sẹt — như ai kéo một sợi chỉ đứt phựt.

22 biến mất.

108 bị quăng ngược ra ngoài.

HẬU QUẢ

Thế giới đứng im.

Gió ngưng thổi.
Không gian sáng dần.
Cảm xúc ổn định lại.
Quá khứ rút về mờ sương.
Tương lai ngưng rơi.

EXO-0 thông báo:

MẦM 13: NIÊM ẤN 96%
THẾ GIỚI: ỔN ĐỊNH
PHẦN TỬ 22: TỒN TẠI Ở TẦNG KHÁC
TRẠNG THÁI: KHÔNG XÁC ĐỊNH

108 tập hợp lại.

Không ai nói gì.

Kỳ quỳ xuống trên tuyết, hai tay nắm lấy chỗ cuối cùng 22 từng đứng. Mạt tuyết tan dưới lòng bàn tay.

Trường đứng im, không khóc, nhưng vai ông run như thể cả thế giới đang dựa vào ông và bẻ gãy cột sống.

Chiến đấm vào băng —
Lợi lặng lẽ đặt tay lên vai anh.

11 đứng một mình, hát bài ru không lời lần nữa — lần này, để tiễn một người đồng đội.

Cuối cùng, Trường nói:

“Chúng ta… phải đi tìm.”

Và bầu trời nhấp nháy.
Một tín hiệu từ phía xa — phía rất xa — nơi ánh sáng không chạm tới:

22 gửi tín hiệu yếu: “Tôi… chưa mất.”

108 ngẩng đầu.

— HẾT CHƯƠNG—

Đơn Vị 108 | Bút danh: Hạ Kỳ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang