Tác phẩm hoàn toàn hư cấu.
Mọi tổ chức, cá nhân, sự kiện đều do tác giả tưởng tượng nhằm phục vụ mục đích nghệ thuật.
Bản gốc duy nhất đăng tại: https://donvi108.com
Tác giả (bút danh): Hạ Kỳ
⭐ TẾ LỄ MẦM 13 – KHI 108 HÓA THÀNH ÁNH SÁNG
THẾ GIỚI TỈNH LẠI – NHƯNG THIẾU MỘT NGƯỜI
Bầu trời Bắc Cực đóng lại trong một tiếng “phập” như gập một trang sách thần thánh.
Sóng thời gian ngừng co giật.
Màu đỏ của hiện tại rút lui.
Màu xanh lục của quá khứ mờ đi.
Màu tím của tương lai tan dần vào tầng khí quyển.
Không còn tiếng rít.
Không còn tiếng vỡ chiều.
Chỉ còn tiếng thở dồn dập của 108 nằm rải rác trên nền băng trắng.
Họ sống.
Họ ngẩng lên, nhìn những ngón tay mình run run – không tin nổi rằng họ vẫn còn nguyên. Một vài người nghẹn ngào, một vài người ngửa mặt cười trong tuyệt vọng, một vài người bật khóc.
Nhưng rồi…
Kỳ mở mắt trước tiên và nhận ra điều tệ nhất.
Ở tâm vòng tròn vừa khóa, nơi ánh sáng trắng từng nén lại để bịt Mầm 13, không còn 22.
Kỳ không thở được.
Trường bật dậy mạnh đến mức trượt dài trên băng.
“22!!!
22 đâu rồi?!
TRẢ CẬU ẤY LẠI ĐÂY!!”
Giọng Trường – người được mệnh danh “Bản thể ổn định nhất trong 108” – lần đầu tiên bị vỡ, thô, hoảng, chạy như dao cứa vào họng.
Không ai đáp.
Không gian trống trơn như chưa từng tồn tại người thứ 22.
Chiến cúi đầu.
Lợi siết nắm đấm đến bật máu.
29 chỉ nhìn vào khoảng trống ấy với vẻ mặt không bao giờ họ từng thấy ở anh: bất lực hoàn toàn.
Kỳ đặt bàn tay run rẩy xuống luồng băng nơi 22 đứng. Tuyết còn ấm – ấm của người vừa rời đi.
Kỳ nói bằng giọng gần như không còn thành tiếng:
“…22 ở lại phía bên kia.”
Không ai nói thêm.
Nhưng ai cũng hiểu:
Để khóa Mầm 13, 22 đã ở lại trong màn trắng – giữa biên giới của không – thời – gian.
EXO-0 TRỞ LẠI – MỘT TIN TỪ BÊN KIA
Không khí đột nhiên rung như có ai gõ vào cột sống của thế giới.
Một khe ánh sáng mảnh như sợi tóc mở ra trước mặt 108.
Giọng EXO-0 – trầm, lạnh, nhưng lần này thấp hơn, như bị thương – vọng ra:
— MẦM 13 ĐÃ NGỦ —
— NHƯNG CHẲNG CÓ GIÁ NÀO LÀ RẺ —
Trường bước lên, gằn từng chữ:
“Đừng nói rằng chúng tôi phải quên cậu ấy.”
Giọng EXO-0 không phải máy, mà như tiếng của một linh hồn bị giam trong cơ chế:
— KHÔNG —
— NHỚ LÀ NGHĨA VỤ —
Ánh sáng mở rộng.
108 đồng loạt nhìn thấy:
22 – nhưng ở một thế giới khác.
Anh đứng giữa một biển ánh sáng trắng – xanh nhạt, không có bờ, không có chân trời.
Cơ thể không tan.
Không đau.
Không bị kéo thành sóng thời gian.
Chỉ đứng đó như người canh cửa cuối cùng.
Ấy vậy mà đôi mắt anh – ba tầng bản thể – lại sáng bình thản đến lạ.
“Xin lỗi… làm mọi người lo,” 22 cười, nhẹ như gió.
Trường gần như lao vào khe sáng:
“Chúng tôi sẽ phá cửa! Sẽ kéo cậu về!”
22 lắc đầu:
“Làm vậy sẽ đánh thức lại Mầm 13. Không được.”
Kỳ nghẹn:
“…cậu định ở đó bao lâu?”
22 nhìn từng người – từng khuôn mặt đã chiến đấu bên mình – rồi trả lời:
“Cho đến khi thế giới không cần ổ khóa nữa.”
NGÀY GIẢI TÁN – KHI 108 RỜI KHỎI DANH XƯNG
Một tuần sau, khi bầu trời thế giới đã ổn định, khi các vùng bản thể đã thu nhỏ lại, Trường tập hợp tất cả trong đại sảnh băng – lần cuối cùng.
Không ai mang vũ khí.
Không ai mặc giáp.
Đều là con người bằng da bằng thịt.
Trường cất giọng trầm:
“Trong 12 năm, 108 là điểm neo giữ thế giới. Nhưng kể từ hôm nay… nhiệm vụ đó kết thúc.”
Kỳ nói thêm, giọng vỡ mà vẫn cứng:
“Từ bây giờ, chúng ta sống như người bình thường. Không dấu ấn. Không mệnh lệnh.”
29 bước lên:
“108 – chính thức giải thể.”
Không ai vỗ tay.
Nhưng ai cũng gật đầu.
Họ tháo tai nghe chiến thuật.
Tháo áo chiến thuật.
Gỡ bỏ ký hiệu vùng.
Mỗi món đồ rơi xuống là một cuộc đời chiến đấu rơi xuống.
Chiến quay sang Lợi, đặt bàn tay lên vai:
“Ta không còn đánh nhau nữa. Giờ ta dạy người ta sống.”
Lợi gật, mỉm cười buồn:
“Tụi mình… sẽ sống thay phần 22.”
Trong tiếng bước chân rời đại sảnh, một điều xảy ra:
Không ai nhìn lại.
Không phải vì họ vô tâm, mà vì nếu nhìn lại – họ sẽ không bước nổi.
LỄ TIỄN 22 – NGHI THỨC KHÔNG CÓ ĐẤT CHÔN
Đêm hôm đó, họ tụ tập ngoài trời tuyết.
Không có tiếng loa.
Không có diễn văn.
Không giấy tờ.
Chỉ có một ngọn lửa mà Trường đốt giữa gió Bắc.
Chiến nâng ly đầu tiên:
“Cho 22… người đã khóa lại điều lẽ ra không thuộc về thế giới này.”
Lợi nói:
“Nhờ cậu ấy… con nít trên đời này được lớn lên bình thường.”
29 cầm ly, mắt nhìn ngọn lửa:
“Nhờ cậu ấy, hiện tại không bị xé.”
11 nghẹn:
“Nhờ cậu ấy, chúng ta được sống.”
Kỳ không nói.
Kỳ chỉ đặt một mảnh dây nhỏ – chiếc dây 22 buộc sau cổ khi tập trung năng lượng – lên tuyết.
Gió bắc thổi.
Tuyết rơi thành ánh sáng li ti.
Một vài hạt lơ lửng lâu hơn bình thường – như đang đáp lại.
108 không có mộ để thắp hương cho 22. Nhưng họ có một điều:
Một đêm tuyết đầy ánh sáng – và một trái tim không ai quên.
MỘT NĂM SAU
Thế giới thay đổi – chậm nhưng chắc:
● Chiến tranh giảm xuống mức thấp nhất trong 50 năm.
● Các quốc gia ngừng chạy đua vũ trang bản thể.
● Các chương trình “Phục Hồi Cảm Xúc” xuất hiện khắp nơi.
● Trẻ con được dạy phân biệt Mầm 13 – như bài học về “cấm kỵ lịch sử”.
● Người lớn bắt đầu ngồi lại cùng nhau kể chuyện:
“Ngày xưa có 108 người đứng giữa ba chiều để cứu thế giới.”
Họ kể như chuyện cổ tích. Nhưng nó là thật.
Trường sống trong căn nhà gỗ nhỏ bằng lưng chừng đồi. Mỗi tối, ông nhìn bầu trời và khẽ gọi:
“22… nếu nghe được, trả lời đi.”
Có những đêm, một tia sáng trắng cắt ngang trời.
Ông chỉ khẽ mỉm cười.
22 – KẺ GIỮ CỬA Ở NƠI KHÔNG GIỜ
Bên kia màn trắng, 22 đứng trong không gian không có trước – không có sau.
Không gian ấy không lạnh cũng không nóng – chỉ như một nhịp tim của vũ trụ.
Mỗi lúc, anh lại nhận thấy:
● Tiếng cười của trẻ con ở Nam Mỹ
● Tiếng thở dài của một bà mẹ mất việc
● Tiếng cầu nguyện của một ông già ở châu Phi
● Tiếng sóng biển ở New Zealand
● Nhịp gõ búa của một người thợ mộc
● Những lời hẹn hò của tuổi trẻ
Tất cả đi qua anh như dòng nước sáng.
Anh không nhìn thấy họ.
Nhưng anh giữ họ – như người giữ cửa giữ gió.
Có lúc anh nhớ 108, nhớ từng chiến hữu.
Anh đưa tay như chạm vào màn trắng:
“…mình vẫn ở đây. Các bạn sống đi.”
EXO-0 – giờ đã im lặng – treo phía xa như một vệ sĩ không bao giờ rời.
22 nhắm mắt.
Nụ cười của anh không đượm buồn, mà dịu như tiếng ru:
“108… các cậu đã làm tốt lắm.”
VÀ MẦM 13 VĨNH VIỄN KHÔNG THỂ TRỞ LẠI
Phía bên 108 – thế giới.
Phía bên 22 – khoảng không.
Giữa họ là một cánh cửa không thể mở – vì nếu mở, Mầm 13 sẽ trở lại.
Nhưng dòng chữ cuối cùng của thiên truyện không phải bi thương.
Mà là một lời thề:
🔥 KHI THẾ GIỚI CẦN – 108 SẼ SỐNG LẠI.
✨ VÀ CHU KỲ 4 TIẾP DIỄN – TRONG ÁNH SÁNG.
(22 mỉm cười trong màn trắng)
— HẾT —
